Cựu chiến binh

Chi đoàn trường tiểu học Yên Đổ 1 - Hồi ức CCB MAI VIỆT THẮNG

Mô tả con đường binh nghiệp của Bác Thắng

Thái Nguyên08/04/2026Chi đoàn trường Tiểu học Yên Đổ 1 (Chi đoàn trường Tiểu học Yên Đổ 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng hào hùng của dân tộc, biết bao người con ưu tú đã lên đường ra trận, mang theo lòng yêu nước và khát vọng hòa bình. Ông Mai Việt Thắng là một trong những người như thế. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc, để lại những bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay.

Ông Mai Việt Thắng sinh ngày 24/5/1954 tại quê hương xóm Đồng Chừa, xã Yên Đổ, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên (nay là xóm Thanh Đồng, xã Yên Trạch, tỉnh Thái Nguyên). Tháng 8 năm 1973, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông lên đường nhập ngũ, mang theo lý tưởng và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Ông được phân công về chiến trường B2 – Kon Tum, thuộc Sư đoàn 470, Trung đoàn 551. Đây là trung đoàn công binh với nhiệm vụ mở đường, làm đường, đảm bảo giao thông trên tuyến đường từ Kon Tum đi Sài Gòn, phục vụ cho việc vận chuyển đạn dược, lương thực, thực phẩm cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Những năm tháng ấy đầy gian khổ và hiểm nguy. Bom đạn kẻ thù, núi rừng hiểm trở, đá lăn, gỗ đổ luôn rình rập. Đã có nhiều đồng đội của ông hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Mất mát và đau thương là vậy, nhưng ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám đường, ngày đêm mở lối, khơi thông tuyến đường huyết mạch, đảm bảo cho từng chuyến xe ra tiền tuyến. Chính những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần làm nên đại thắng mùa xuân ngày 30/4 lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Sau ngày giải phóng, ông tiếp tục được điều động về Gia Lai làm nhiệm vụ xây dựng thủy điện. Năm 1977, ông được cử đi học lớp khoan thăm dò địa chất công trình tại Quảng Trị. Trong suốt quá trình công tác, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được tặng bằng khen cấp trung đoàn, huy chương chiến sĩ giải phóng cùng nhiều giấy khen khác.

Năm 1978, ông được về thăm quê hương sau nhiều năm xa cách. Đó là khoảng thời gian đầy xúc động khi ông được đoàn tụ với gia đình và kết hôn với người con gái ông yêu thương, xây dựng hậu phương vững chắc. Sau ngày cưới, ông tiếp tục trở lại đơn vị công tác. Sau đó, ông được quân đội cử ra Hà Nội làm kinh tế, tham gia khoan thăm dò địa chất công trình xây dựng các công trình lớn của đất nước như sân bay Nội Bài, khu thể thao quốc gia Nhổn.

Tháng 5 năm 1981, ông được phục viên trở về quê hương. Mang trên mình bệnh tật do nhiễm chất độc da cam, sức khỏe yếu đi, nhưng tinh thần người lính trong ông vẫn luôn bền bỉ. Ông được Nhà nước công nhận là người có công với cách mạng. Trở về quê hương Yên Đổ, ông tiếp tục tích cực tham gia các hoạt động đoàn thể, có 15 năm làm trưởng ban công tác mặt trận và tham gia Hội Cựu chiến binh xóm Đồng Chừa (nay là xóm Thanh Đồng). Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng luôn tận tụy, trách nhiệm, được bà con nhân dân tin yêu, quý trọng.

Không chỉ là người lính kiên cường, ông còn là người cha, người ông mẫu mực. Ông có 5 người con, gồm 4 gái và 1 trai, cùng 10 cháu và 1 chắt. Các con cháu của ông đều chăm ngoan, sống tử tế, được nhân dân tin yêu. Đó chính là niềm tự hào lớn nhất của ông sau những năm tháng cống hiến cho đất nước.

Câu chuyện cuộc đời ông Mai Việt Thắng là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Những năm tháng “thời hoa lửa” đã qua, nhưng ký ức về một thời oanh liệt vẫn còn mãi. Đó cũng là bài học quý giá nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục viết tiếp những trang đẹp cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn