CHIẾC ÁO ẤM CỦA BÁC
Những năm đầu kháng chiến, cuộc sống còn vô cùng khó khăn. Cán bộ, chiến sĩ ở chiến khu phải chịu cảnh thiếu thốn đủ bề – từ lương thực đến quần áo. Hồ Chí Minh cũng sống như mọi người: giản dị, tiết kiệm và luôn chia sẻ với đồng bào, chiến sĩ.
Một mùa đông nọ, trời rét buốt. Gió lạnh thổi qua những mái lán đơn sơ nơi chiến khu. Đêm xuống, cái lạnh càng thấm vào da thịt.
Hôm ấy, một cán bộ trẻ được cử đến báo cáo công việc với Bác. Khi bước vào, anh thấy Bác đang ngồi làm việc bên chiếc bàn nhỏ, ánh đèn dầu leo lét. Trên người Bác chỉ là một chiếc áo đã cũ, mỏng và sờn.
Người cán bộ nhìn mà không khỏi chạnh lòng.
Anh nói nhỏ:
“Thưa Bác, trời lạnh lắm, Bác nên mặc thêm áo ạ…”
Bác mỉm cười hiền hậu:
“Bác vẫn chịu được. Ngoài kia còn nhiều đồng bào, chiến sĩ thiếu thốn hơn Bác nhiều.”
Nói rồi, Bác hỏi lại:
“Chú đã có áo ấm chưa?”
Người cán bộ hơi lúng túng:
“Dạ… cháu vẫn mặc tạm được ạ.”
Bác nhìn anh một lúc, rồi đứng dậy, mở chiếc hòm gỗ nhỏ bên cạnh. Trong đó chỉ có vài bộ quần áo gấp gọn gàng.
Bác lấy ra một chiếc áo bông – có lẽ là chiếc ấm nhất của mình – đưa cho anh:
“Chú mang cái này mà mặc. Đi công tác nhiều, phải giữ sức khỏe.”
Người cán bộ vội xua tay:
“Thưa Bác, cháu không dám… Bác còn cần hơn ạ!”
Bác nhẹ nhàng đặt chiếc áo vào tay anh, giọng ấm áp:
“Bác già rồi, chịu lạnh quen. Các chú còn trẻ, còn phải làm việc nhiều. Giữ sức khỏe là để phục vụ Tổ quốc.”
Người cán bộ nghẹn lại, không nói nên lời.
Chiếc áo bông ấy không chỉ để giữ ấm cơ thể. Nó còn mang theo tình thương, sự quan tâm sâu sắc của một vị lãnh tụ dành cho cán bộ của mình.
Nhiều năm sau, người cán bộ ấy vẫn nhớ như in đêm hôm đó.
Một chiếc áo cũ.
Một căn lán nhỏ.
Một con người vĩ đại với trái tim giản dị mà bao dung.
Bác không chỉ lãnh đạo bằng trí tuệ, mà còn chinh phục lòng người bằng sự chân thành và tình yêu thương.
Giữa muôn vàn khó khăn của thời chiến, chính những điều bình dị ấy đã trở thành sức mạnh.
Sức mạnh của niềm tin.
Sức mạnh của tình người.
Và đó cũng là điều khiến mọi người luôn gọi Người bằng một cái tên gần gũi nhất:
Bác Hồ.



