“Chiếc áo chia đôi”
Mùa đông năm 1974, mưa rét kéo dài, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Một nữ đồng đội của bà Lan bị sốt nặng, không có áo ấm. Bà Lan đã lặng lẽ cắt đôi chiếc áo bông duy nhất của mình, chia cho bạn một nửa.
Đêm ấy, hai người ngồi dựa vào nhau trong lán tranh, cùng sưởi ấm bằng hơi thở và tình thương. Nhờ được giữ ấm kịp thời, đồng đội của bà Lan qua khỏi cơn nguy kịch.
Bà Lan xúc động kể lại:
“Áo có thể rách, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ rách.”



