Chiếc áo còn dang dở
Chiếc áo còn dang dở
Anh trai tôi nhập ngũ khi mới ngoài hai mươi tuổi. Trước ngày đi, mẹ may cho anh một chiếc áo mới nhưng chưa kịp hoàn thành. Anh bảo khi nào về sẽ mặc. Nhưng rồi anh không trở về nữa. Chiếc áo ấy mẹ vẫn giữ, kim chỉ còn dở dang. Mỗi lần lấy ra, mẹ lại lau nước mắt. Tôi nhìn mà không nói nên lời. Nhiều năm trôi qua, chiếc áo vẫn nằm đó. Nó như chờ một người không bao giờ quay lại. Đó là ký ức đau mà gia đình tôi luôn mang theo.



