Chiếc áo không có chủ
Một chiếc áo bộ đội vô danh được chuyền tay qua nhiều người trong chiến tranh, không ai biết chủ nhân ban đầu là ai – nhưng ai mặc nó cũng cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
Năm 1974, tôi là y tá tại một trạm cứu thương dã chiến. Công việc của tôi là chăm sóc những người bị thương từ các trận đánh đưa về.
Một ngày, có một thương binh được chuyển tới, người anh ướt sũng mồ hôi và bùn đất. Khi thay băng, chúng tôi phải cởi chiếc áo bộ đội anh đang mặc.
Chiếc áo ấy đã cũ, rách nhiều chỗ, không có tên, không có ký hiệu đơn vị. Khi hỏi, anh chỉ lắc đầu:
“Không phải áo của tôi. Tôi nhặt được.”
Sau khi anh được chuyển đi, chiếc áo được giữ lại trong trạm. Không ai biết phải làm gì với nó.
Rồi một hôm, một chiến sĩ khác vào viện, quần áo anh rách hết. Tôi đưa tạm chiếc áo đó cho anh mặc.
Vài ngày sau, khi khỏe lại, anh trả áo và nói:
“Mặc áo này… tôi thấy như có ai đó đang ở bên.”
Tôi chỉ cười, nghĩ là anh nói vui.
Nhưng rồi, chuyện lặp lại. Người này đến, mặc chiếc áo ấy, rồi khi rời đi đều nói một câu tương tự:
“Chiếc áo này lạ lắm.”
Không ai giữ chiếc áo cho riêng mình. Nó cứ ở lại trạm, như chờ người tiếp theo cần đến.
Chiến tranh kết thúc, tôi thu dọn lại đồ đạc. Chiếc áo vẫn nằm đó.
Tôi không mang nó về, mà treo lại trong trạm cũ – lúc ấy đã bỏ hoang.
Tôi không biết chủ nhân đầu tiên của chiếc áo là ai. Có thể anh đã không còn nữa.
Nhưng tôi tin rằng, chiếc áo ấy không vô chủ.
Nó thuộc về tất cả những người đã từng mặc nó – và những người đã không thể trở về.



