Cựu chiến binh

CHIẾC ÁO MƯA KHÔNG ƯỚT

Hà Tĩnh11/04/2026LƯƠNG HỮU THỊNH (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chiếc áo mưa ấy… chưa bao giờ ướt,” ông Phúc nói, giọng chậm lại.

Năm 1971, ông cùng đơn vị vận chuyển hàng hóa qua Trường Sơn. Mưa rừng kéo dài, xối xả ngày đêm, đường trơn trượt, ai cũng ướt sũng.

“Mỗi người chỉ có một chiếc áo mưa mỏng,” ông kể. “Nhưng nhiều khi cũng không đủ che.”

Trong đơn vị có một người lính trẻ tên Nam. Cậu ít nói, nhưng lúc nào cũng mang theo chiếc áo mưa gấp gọn trong ba lô.

“Mưa lớn đến đâu, tôi cũng chưa từng thấy cậu ấy mặc,” ông nhớ lại. “Tôi hỏi thì cậu chỉ cười: ‘Để dành khi cần nhất.’”

Một đêm, đơn vị đang hành quân thì gặp mưa to kèm bom bất ngờ. Mọi người tản ra tìm chỗ trú.

“Sáng hôm sau, chúng tôi tập hợp lại… nhưng thiếu Nam.”

Họ đi tìm và phát hiện cậu nằm lại bên vệ đường, đã hy sinh sau trận bom.

“Trên người cậu không có áo mưa,” ông nghẹn giọng. “Nhưng bên cạnh… là một đồng đội khác đang bị thương, được phủ kín bởi chiếc áo ấy.”

Người lính được cứu sống.

Ông Phúc lặng đi:
“Chiếc áo mưa cuối cùng cũng được dùng… nhưng không phải để giữ khô cho người mặc, mà để giữ lại sự sống cho người khác.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn