Chiếc áo mưa năm ấy
Câu chuyện kể về một chiếc áo mưa được người lính nhường cho đồng đội trong những ngày hành quân giữa rừng Tây Nguyên.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường, sinh năm 1950, từng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng những năm tháng ấy, người lính phải sống và hành quân giữa rừng sâu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Theo lời ông Cường, vào mùa mưa ở Tây Nguyên, những cơn mưa lớn kéo dài nhiều ngày liền khiến đường rừng trơn trượt, quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Mỗi người lính chỉ có một chiếc áo mưa mỏng để che mưa và giữ ấm vào ban đêm. Ông nhớ nhất một lần đơn vị phải hành quân xuyên rừng suốt nhiều ngày để đến vị trí mới. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Khánh bị sốt cao vì ngấm mưa quá lâu. Anh run lên vì lạnh, môi tím tái và gần như không còn sức đi tiếp. Thấy vậy, một người đồng đội lớn tuổi hơn tên Sơn đã tháo chiếc áo mưa của mình cho Khánh mặc. Dù biết mình sẽ phải chịu lạnh và ướt suốt chặng đường còn lại, anh Sơn vẫn nói rằng: “Cậu còn trẻ, phải giữ sức mà đi tiếp.” Ông Cường kể rằng từ hôm đó, mỗi khi trời mưa, anh Sơn chỉ lấy tấm nilon nhỏ che tạm rồi tiếp tục đi. Có đêm cả đơn vị ngủ lại giữa rừng, mọi người mắc võng dưới tán cây, còn anh Sơn vẫn nhường chiếc áo mưa cho Khánh đắp để tránh rét. Nhờ được chăm sóc và động viên, Khánh dần khỏe lại và tiếp tục cùng đơn vị hành quân. Nhưng ít lâu sau, trong một trận đánh ác liệt, anh Sơn đã hy sinh khi đang cứu một đồng đội bị thương. Sau chiến tranh, Khánh vẫn giữ lại chiếc áo mưa cũ ấy như một kỷ vật quý giá. Mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến người đồng đội đã nhường cho mình không chỉ chiếc áo mưa mà còn cả tình thương và sự hy sinh giữa những năm tháng gian khổ nhất.



