CHIẾC ÁO NÂU CỦA MẸ
Một buổi chiều, người mẹ tiễn con trai lên đường nhập ngũ.

Một buổi chiều, người mẹ tiễn con trai lên đường nhập ngũ.
Nhà nghèo, bà không có gì quý giá ngoài chiếc áo nâu đã mặc nhiều năm.
Bà đem áo sửa lại, vá từng đường kim rồi trao cho con làm kỷ niệm.
Bà dặn: “Áo có cũ cũng được, miễn con giữ được lòng mình.”
Người con ôm mẹ thật lâu rồi lên đường.
Nhiều năm sau, chiếc áo vẫn được anh gìn giữ như một báu vật.
Bởi trong từng đường kim, anh luôn thấy bóng dáng người mẹ nơi quê nhà.



