Chiếc ba lô còn mùi đất quê hương
Ngày nhập ngũ, Nguyễn Văn Thành mang theo trong ba lô một nắm đất quê nhà do mẹ trao. Suốt những năm tháng chiến đấu, nắm đất ấy trở thành lời nhắc nhở về quê hương và động lực để ông cùng đồng đội vượt qua gian khổ, trở về sau ngày đất nước hòa bình.
Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, Nguyễn Văn Thành lên đường nhập ngũ. Trước giờ tạm biệt, mẹ ông không có món quà gì đặc biệt, chỉ lặng lẽ lấy một mảnh vải gói một nắm đất nhỏ ở góc vườn rồi đặt vào tay con.
Mẹ nói: “Mang theo quê mình con nhé. Đi đâu cũng nhớ còn có một mái nhà chờ con trở về.”
Chiếc ba lô người lính ngày ấy chẳng có nhiều đồ đạc. Ngoài quân trang, vài vật dụng cá nhân và những lá thư nhà, Thành luôn giữ gói đất nhỏ ở đáy ba lô. Qua những cung đường hành quân, qua những đêm trú quân giữa rừng, gói đất ấy vẫn được ông cẩn thận giữ gìn.
Có những ngày hành quân dài đến rã rời đôi chân. Có những đêm bom pháo khiến mặt đất rung lên. Khi ấy, Thành thường nghĩ đến con đường làng, hàng cây trước cửa nhà và tiếng mẹ gọi từ cuối ngõ. Nghĩ về quê hương, ông lại thấy mình phải cố gắng hơn.
Ông kể rằng điều đáng nhớ nhất không chỉ là những trận đánh mà còn là tình cảm giữa những người lính. Người có lương khô chia cho người hết phần, người bị thương được đồng đội dìu đi, người mệt được bạn gánh giúp ba lô.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ông Thành trở về Hải Phòng. Gói đất năm xưa không còn nguyên vẹn, nhưng ký ức về quê hương thì chưa bao giờ phai.
Đối với ông, chiến tranh đã đi qua, nhưng bài học về tình yêu quê hương vẫn còn ở lại: có những thứ rất nhỏ bé nhưng đủ nâng đỡ một con người đi qua những năm tháng lớn lao nhất của cuộc đời.



