Chiếc Ba Lô Cũ
Một người lính kể lại kỷ niệm về chiếc ba lô đã theo anh và đồng đội qua nhiều chặng đường chiến tranh. Trong chiếc ba lô ấy không chỉ có vật dụng, mà còn chứa đựng những ký ức của một thời tuổi trẻ giữa bom đạn.
Tôi là Nguyễn Hữu Khánh. Khi tham gia chiến trường, thứ luôn ở bên tôi trên mọi nẻo đường là một chiếc ba lô vải màu xanh đã sờn.
Chiếc ba lô ấy không lớn, nhưng bên trong chứa đủ thứ: vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ, ít lương khô và đôi khi là vài lá thư từ quê nhà.
Chúng tôi mang ba lô đi qua nhiều cánh rừng, nhiều con suối và những con đường đầy hố bom.
Có một lần đơn vị tôi hành quân suốt cả ngày dưới trời nắng gắt. Khi dừng chân nghỉ ở một bìa rừng, ai cũng mệt lả. Tôi tháo ba lô xuống, dựa lưng vào một gốc cây lớn.
Anh Long, người đồng đội cùng tiểu đội, cười nói:
“Ba lô của cậu chắc nặng lắm, nhìn cũ vậy mà đi đâu cũng mang.”
Tôi mở ra cho anh xem. Ngoài đồ dùng, bên trong còn có một tấm ảnh gia đình đã hơi nhòe vì mưa rừng.
Anh Long nhìn tấm ảnh rồi gật đầu:
“Thứ này mới là thứ nặng nhất.”
Chúng tôi cùng cười.
Những ngày sau đó, ba lô của tôi vẫn theo tôi qua nhiều trận đánh và nhiều chặng đường hành quân.
Sau chiến tranh, khi trở về nhà, chiếc ba lô ấy đã sờn rách ở nhiều chỗ. Nhưng tôi vẫn giữ nó như một kỷ vật.
Mỗi khi nhìn chiếc ba lô cũ, tôi lại nhớ đến những người bạn đã cùng tôi đi qua những cánh rừng năm ấy.
Chiếc ba lô ấy không chỉ là hành trang của người lính, mà còn là ký ức về một thời hoa lửa, nơi tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại trên những con đường chiến tranh



