Chiếc ba lô của người lính
Chiếc ba lô của người lính có thể nhỏ bé, nhưng chứa đựng cả quê hương, gia đình và những ước mơ bình dị. Chính những ước mơ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mùa khô năm 1968, trên tuyến đường Trường Sơn.
là chiến sĩ thuộc một đơn vị vận tải. Suốt gần ba năm quân ngũ, người bạn thân thiết nhất của anh không phải khẩu súng hay chiếc võng, mà là chiếc ba lô đã bạc màu theo năm tháng.
Chiếc ba lô ấy chẳng có gì quý giá. Bên trong chỉ có vài gói lương khô, một bi đông nước, chiếc võng dù, bộ quần áo đã vá nhiều chỗ và ít thuốc cảm. Nhưng ở ngăn nhỏ sát lưng, Quang luôn cất giữ những thứ không bao giờ rời khỏi mình.
Đó là một cuốn sổ tay đã sờn mép. Mỗi khi dừng chân nghỉ, anh lại mở ra ghi vài dòng về chặng đường vừa đi, về những cánh rừng đại ngàn, về những người đồng đội đã cùng nhau vượt dốc, băng suối. Có những trang chỉ vỏn vẹn một câu: "Hôm nay đơn vị vượt qua trọng điểm an toàn. Tất cả vẫn đủ quân số." Nhưng cũng có những trang thấm nước mưa, ghi tên những người đồng đội mãi mãi nằm lại giữa núi rừng.
Kẹp trong cuốn sổ là một bức ảnh gia đình chụp từ ngày lên đường nhập ngũ. Trong ảnh, cha đứng nghiêm nghị, mẹ mỉm cười hiền hậu, em gái ôm chiếc nón lá đứng nép sau lưng anh. Mỗi lần nhớ nhà, chỉ lặng lẽ lấy bức ảnh ra ngắm vài phút rồi cẩn thận cất lại. Anh thường nói với đồng đội:
– "Nhìn thấy bức ảnh này là như được gặp cả nhà."
Ở đáy ba lô còn có một chiếc khăn tay do mẹ tự khâu. Góc khăn thêu dòng chữ nhỏ: "Mẹ đợi con về." Dòng chữ ấy đã theo anh qua biết bao trận mưa bom, bão đạn, trở thành nguồn động viên để anh vượt qua những tháng ngày gian khổ.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng vào chiến trường. Trên đường đi, đoàn xe bị máy bay địch đánh phá dữ dội. cùng đồng đội nhanh chóng đưa hàng xuống hầm trú ẩn. Trong lúc quay lại cứu một người bị thương, anh bị mảnh bom găm trúng và anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn tư trang, đồng đội trao lại chiếc ba lô cho đơn vị. Mọi thứ bên trong vẫn còn nguyên vẹn: cuốn sổ tay, bức ảnh gia đình, chiếc khăn mẹ thêu và một mảnh giấy gấp cẩn thận.
Trên mảnh giấy ấy, viết bằng nét chữ ngay ngắn:
"Nếu một ngày con không trở về, xin đừng quá buồn. Điều con mong nhất là đất nước được hòa bình, trẻ em được đến trường, mẹ không còn phải tiễn những người con ra chiến trận. Khi ấy, dù con ở đâu cũng sẽ mỉm cười."
Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội mang chiếc ba lô trở về quê trao tận tay mẹ anh. Bà ôm chiếc ba lô cũ vào lòng thật lâu. Nó không còn là vật dụng của một người lính, mà đã trở thành ký ức của cả một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.
Ngày nay, chiếc ba lô ấy được gia đình gìn giữ cẩn thận. Mỗi lần mở ra, những gói lương khô đã cũ, cuốn sổ tay ngả màu, bức ảnh gia đình và chiếc khăn thêu như nhắc nhở các thế hệ sau rằng: có một thời, những người lính trẻ mang trên vai không chỉ quân trang, mà còn mang theo tình yêu gia đình, khát vọng hòa bình và niềm tin vào tương lai của đất nước.



