Chiếc ba lô sờn cũ
Nó nằm ở góc nhà, phủ một lớp bụi mỏng của thời gian. Vải đã bạc màu, vài chỗ sờn rách, quai đeo cũng đã cứng lại. Nhưng với tôi, đó không chỉ là một chiếc ba lô.
Tôi vẫn còn giữ chiếc ba lô ấy.
Nó nằm ở góc nhà, phủ một lớp bụi mỏng của thời gian. Vải đã bạc màu, vài chỗ sờn rách, quai đeo cũng đã cứng lại. Nhưng với tôi, đó không chỉ là một chiếc ba lô.
Đó là cả một thời tuổi trẻ.
Tôi có nó vào ngày lên đường.
Mẹ đưa cho tôi, tay run run:
“Không có gì quý, con dùng tạm cái này.”
Chiếc ba lô vải thô, mẹ may lại từ những mảnh vải cũ. Bên trong, mẹ gói cho tôi ít gạo rang, một bộ quần áo, và một chiếc khăn tay.
Tôi đeo nó lên vai, thấy nặng.
Không phải vì đồ bên trong.
Mà vì những điều tôi mang theo.
Những năm tháng sau đó, chiếc ba lô không rời khỏi tôi.
Nó theo tôi qua những cánh rừng, những con đường hành quân dài hun hút. Có lúc ướt sũng vì mưa, có lúc dính đầy bùn đất. Tôi gối đầu lên nó ngủ, ôm nó khi nằm trong hầm trú ẩn.
Trong ba lô, ngoài đồ dùng cá nhân, còn có những thứ rất riêng.
Một bức thư của mẹ.
Một tấm ảnh nhỏ của gia đình.
Và… một mảnh vải của Lan.
Lan là y tá của đơn vị.
Cô ấy không nói nhiều, nhưng luôn là người chạy đến đầu tiên khi có người bị thương. Những lúc rảnh, Lan hay ngồi vá lại áo quần cho anh em.
Một lần, thấy áo tôi rách, Lan lấy kim chỉ ra vá giúp.
“Giữ cho cẩn thận nhé,” Lan nói.
Tôi cười:
“Ở đây mà cẩn thận được à?”
Lan không nói gì, chỉ cắt một mảnh vải nhỏ còn dư, đưa cho tôi:
“Giữ làm kỷ niệm.”
Tôi nhét nó vào ba lô.
Không ngờ… lại giữ đến tận bây giờ.
Một đêm, đơn vị bị đánh bất ngờ.
Bom rơi dồn dập. Đất đá tung lên, không kịp trở tay. Tôi ôm chặt chiếc ba lô, lao xuống một hố bom gần đó.
Khi mọi thứ lắng lại, tôi chạy đi tìm đồng đội.
Lan…
đã không còn nữa.
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Không khóc nổi.
Chỉ thấy chiếc ba lô trên vai bỗng trở nên nặng trĩu.
Từ ngày hôm đó, tôi giữ nó cẩn thận hơn.
Không phải vì đồ đạc.
Mà vì những gì nằm bên trong.
Chiến tranh kết thúc.
Tôi trở về, mang theo chiếc ba lô cũ.
Nhiều thứ đã thay đổi. Con đường làng, mái nhà, cả những con người. Nhưng mỗi lần mở chiếc ba lô ra, tôi lại thấy như mình quay về những năm tháng ấy.
Tôi vẫn giữ bức thư của mẹ.
Vẫn giữ tấm ảnh gia đình.
Và mảnh vải của Lan… vẫn còn nguyên.
Có người hỏi tôi:
“Sao không bỏ đi? Cũ rồi mà.”
Tôi chỉ lắc đầu.
Họ không hiểu.
Chiếc ba lô ấy không chỉ đựng đồ.
Nó đựng ký ức.
Đựng tình cảm.
Đựng cả những con người đã ở lại một phần trong cuộc đời tôi.
Bây giờ, mỗi khi ngồi một mình, tôi lại mở nó ra.
Không phải để tìm thứ gì.
Chỉ để nhớ.
Nhớ về một thời mà tuổi trẻ của tôi gói gọn trong chiếc ba lô ấy—
Một thời gian khổ, mất mát… nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng.
Và tôi biết—
Dù năm tháng có trôi qua bao lâu đi nữa…
Chiếc ba lô cũ ấy… sẽ mãi không bao giờ cũ trong lòng tôi.



