Chiếc ba lô trở về
Câu chuyện kể về một người lính sau chiến tranh trở về quê hương với chiếc ba lô cũ của người đồng đội đã hy sinh. Trong chiếc ba lô ấy là những kỷ vật giản dị và một lá thư chưa kịp gửi về gia đình. Nhiều năm sau, người lính đã thay đồng đội hoàn thành lời hứa, mang chiếc ba lô về trao tận tay gia đình, giữ trọn nghĩa tình đồng đội.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, nơi từng được xem là vùng đất khốc liệt nhất, có biết bao người lính trẻ đã chiến đấu và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Ông Trần Văn Hòa kể rằng, trong đơn vị của ông ngày ấy có một người đồng đội rất thân thiết tên là Nguyễn Văn Lâm.
Anh Lâm là người ít nói nhưng rất tình cảm. Trong chiếc ba lô của anh lúc nào cũng có một cuốn sổ nhỏ và vài lá thư chưa kịp gửi về quê.
Anh thường nói với ông Hòa:
"Hết chiến tranh, tôi sẽ về xây lại căn nhà cho mẹ. Nhà mình dột lắm rồi."
Một ngày nọ, đơn vị của ông tham gia một trận chiến ác liệt. Bom đạn nổ liên hồi, khói lửa phủ kín cả bầu trời.
Trong lúc chiến đấu, anh Lâm đã bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, anh nắm chặt tay ông Hòa và nói:
"Nếu tôi không về được… hãy mang chiếc ba lô này về cho mẹ tôi…"
Nói xong, anh lặng đi…
Ông Hòa nghẹn ngào ôm chặt chiếc ba lô của bạn. Trong tiếng bom đạn, ông tự hứa với lòng mình rằng sẽ giữ trọn lời dặn ấy.
Chiến tranh kết thúc.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, ông Hòa vẫn giữ chiếc ba lô ấy như một báu vật.
Bên trong chiếc ba lô là những kỷ vật rất giản dị:
một chiếc khăn tay cũ, vài lá thư đã ố vàng và một tấm ảnh chụp mẹ của anh Lâm.
Có một lá thư chưa kịp gửi đi.
Trong thư, anh Lâm viết:
"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Khi nào hết giặc, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ…"
Mỗi lần đọc lại lá thư ấy, ông Hòa lại rơi nước mắt.
Sau nhiều năm tìm kiếm, cuối cùng ông Hòa cũng tìm được quê của người đồng đội.
Ngày ông mang chiếc ba lô đến, người mẹ già của anh Lâm đã đứng lặng rất lâu.
Bà run run mở chiếc ba lô, cầm lá thư con trai viết dở.
Nước mắt bà rơi xuống từng trang giấy.
Bà nghẹn ngào nói:
"Con tôi không về… nhưng tình đồng đội của các chú đã đưa nó trở về…"
Khoảnh khắc ấy khiến ông Hòa không bao giờ quên.
Ông nói rằng, chiến tranh có thể kết thúc, nhưng tình đồng đội thì mãi mãi không phai.



