CHIẾC BALO CÓC VÀ NẮM HẠT RAU DỀN QUÊ HƯƠNG
CHIẾC BALO CÓC VÀ NẮM HẠT RAU DỀN QUÊ HƯƠNG
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Sáu (Cựu chiến binh Sư đoàn 320)
"Hành quân vào Tây Nguyên năm 1972, chiếc balo cóc trên vai mỗi người lính chúng tôi nặng trĩu súng đạn, tăng võng. Nhưng trong đáy balo của cậu bạn cùng quê tên Tuấn còn có một hũ nhựa nhỏ xíu đựng đầy hạt rau dền đỏ. Tuấn bảo mẹ cậu đã tự tay sàng sảy, bọc kỹ cho con trai trước ngày lên đường: 'Vào rừng thiếu rau, con cứ rải hạt này xuống đất, dền đỏ dễ sống lắm, ăn vào cho bổ máu mà đánh giặc'.
Đi đến binh trạm nào có bãi đất trống dọc triền suối, Tuấn cũng lặng lẽ rải một nắm hạt xuống. Cậu bảo để các đoàn quân đi sau có rau tươi mà hái. Trận đánh cao điểm Chư Pao năm ấy diễn ra ác liệt, Tuấn trúng đạn pháo hy sinh ngay bên chiến hào. Chiếc balo cóc của cậu bị mảnh đạn xé rách, hũ hạt giống vỡ ra, hòa lẫn vào đất đỏ Tây Nguyên.
Mấy tháng sau, khi đơn vị tôi quay lại thu dung trận địa, ngay tại vị trí chiếc hầm chữ A nơi Tuấn ngã xuống, một vạt rau dền đỏ thời hoa lửa đã mọc lên xanh tốt, rực rỡ dưới nắng ngàn. Nhìn màu đỏ của lá rau như máu thịt đồng đội hòa vào lòng đất, chúng tôi không ai cầm được nước mắt. Tuấn đã nằm lại, nhưng sự sống từ nắm hạt quê hương của cậu vẫn tiếp diễn, chở che cho những người ở lại."



