Chiếc bảng đen giữa rừng
Trong những năm chiến tranh, khi trường học phải sơ tán vào rừng, một cô giáo đã tự tay làm chiếc bảng đen bằng gỗ để duy trì việc dạy học. Nhờ chiếc bảng giản dị ấy, nhiều học sinh vẫn được học chữ dù sống giữa bom đạn.
Những năm chiến tranh, nhiều trường học ở vùng đồng bằng phải sơ tán lên các khu rừng thuộc tỉnh Hòa Bình.
Những lớp học khi ấy không còn mái ngói hay bàn ghế đầy đủ.
Thay vào đó là những căn lán nhỏ dựng bằng tre, nứa.
Bà Vũ Thị Hạnh khi ấy là một giáo viên tiểu học trẻ.
Khi nhận nhiệm vụ dạy học tại khu sơ tán, bà mang theo rất ít đồ dùng.
Trong số đó không có bảng đen.
Không có bảng, việc giảng bài trở nên rất khó khăn.
Một buổi chiều, sau giờ học, bà Hạnh đi quanh khu rừng tìm vật liệu.
Bà nhặt được một tấm ván gỗ cũ.
Tấm ván không lớn.
Bề mặt còn thô ráp.
Bà mang tấm ván về lán.
Nhờ một vài người dân trong khu sơ tán giúp đỡ, bà mài nhẵn bề mặt tấm gỗ.
Sau đó, bà dùng than củi nghiền nhỏ.
Trộn với một ít nhựa cây.
Phủ lên bề mặt tấm gỗ.
Nhiều lần làm lại, cuối cùng tấm gỗ đã có màu đen gần giống bảng.
Đó chính là chiếc bảng đen đầu tiên của lớp học trong rừng.
Ngày hôm sau, khi học sinh đến lớp, các em nhìn thấy chiếc bảng mới.
Ai cũng ngạc nhiên.
Một em nhỏ hỏi:
"Cô ơi, bảng mới ở đâu ra vậy ạ?"
Bà Hạnh mỉm cười:
"Cô và mọi người cùng làm đấy."
Từ hôm đó, chiếc bảng đen trở thành vật dụng quan trọng nhất của lớp học.
Mỗi ngày, bà Hạnh dùng một mẩu phấn nhỏ viết từng chữ lên bảng.
Có khi phấn hết, bà dùng than củi thay thế.
Dù điều kiện khó khăn, lớp học vẫn diễn ra đều đặn.
Một buổi sáng, khi lớp đang học, tiếng máy bay vang lên từ xa.
Cả lớp nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn.
Sau khi nguy hiểm qua đi, mọi người quay lại lớp học.
Chiếc bảng đen vẫn đứng yên ở vị trí cũ.
Không bị hư hại.
Nhìn thấy chiếc bảng còn nguyên, nhiều học sinh reo lên vui mừng.
Một em nói:
"Bảng còn, lớp mình còn học được."
Câu nói ấy khiến bà Hạnh rất xúc động.
Những năm tháng sau đó, chiếc bảng đen tiếp tục đồng hành cùng lớp học.
Nhiều thế hệ học sinh đã học những con chữ đầu tiên trên chiếc bảng ấy.
Sau khi chiến tranh kết thúc, trường học được xây dựng lại khang trang hơn.
Nhưng bà Hạnh vẫn giữ lại chiếc bảng đen cũ.
Như một kỷ vật của thời gian khó.
Mỗi khi nhìn vào chiếc bảng ấy, bà lại nhớ đến những ngày dạy học giữa rừng sâu.
Những ngày mà tri thức được gìn giữ bằng tất cả lòng kiên trì.



