Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾC BÁT SỨ MẺ MIỆNG

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ NGUYỄN TƯỜNG VÂN (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi giữ một chiếc bát sứ mẻ… suốt hơn nửa đời người,” bà Tám nói, tay nâng chiếc bát cũ đã sứt một góc.

Năm 1966, làng bà thường xuyên bị bom đánh phá. Người dân phải đào hầm trú ẩn ngay dưới nền nhà.

“Hôm đó, cả nhà đang ăn cơm thì còi báo động vang lên,” bà kể. “Chúng tôi vội vàng bưng bát chạy xuống hầm.”

Trong lúc vội vã, chiếc bát trên tay em trai bà va vào thành hầm, mẻ một góc. Cậu bé bật khóc vì tiếc.

“Tôi dỗ em: ‘Hết chiến tranh, chị mua bát mới cho.’” bà cười buồn.

Nhưng lời hứa ấy… không bao giờ thực hiện được.

Sau trận bom hôm đó, căn nhà sập hoàn toàn. Em trai bà không kịp chạy ra khỏi hầm.

“Trong đống đổ nát, tôi tìm thấy lại chiếc bát mẻ,” bà nghẹn giọng. “Nó vẫn còn… nhưng em tôi thì không.”

Từ đó, bà giữ chiếc bát như một kỷ vật.

“Mỗi lần nhìn vào vết mẻ ấy… tôi lại nhớ đến tiếng khóc của em ngày hôm đó,” bà nói.

Bà khẽ lau nước mắt:
“Chiếc bát không còn là đồ dùng nữa… mà là một phần ký ức. Có những vết mẻ không thể lành lại… giống như những mất mát mà chiến tranh để lại trong lòng con người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn