Anh hùng Lao động

Chiếc bi đông còn nước

Câu chuyện về một người lính giữ lại chiếc bi đông nước của đồng đội hy sinh, và suốt chặng đường sau đó luôn cảm giác như vẫn có người đi cùng mình.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đỗ Văn Thành, lính vận tải trong một đơn vị hoạt động dọc tuyến Trường Sơn. Trong những ngày hành quân dài, thứ quý giá nhất không phải lương khô hay đạn dược, mà là nước uống.

Mỗi người lính đều có một chiếc bi đông treo bên hông. Nó va vào nhau leng keng theo từng bước chân, nghe vừa quen thuộc vừa gợi cảm giác còn sống.

Người đi cùng tôi trong nhiều chặng đường là Tám. Cậu lớn hơn tôi vài tuổi, ít nói nhưng rất chịu khó chia sẻ phần nước của mình mỗi khi ai đó cạn.

Trước một chặng hành quân vượt dốc cao, Tám đưa cho tôi chiếc bi đông của cậu và nói:
“Cầm thêm đi, đoạn này khát lắm.”

Tôi từ chối, nhưng cậu vẫn nhét vào ba lô tôi.

“Có gì thì trả lại sau.”

Chúng tôi đi suốt hai ngày trong rừng rậm. Nắng gắt, đường dốc, nước uống cạn rất nhanh. Đến giữa chặng, đơn vị bị phục kích. Cả đội hình tản ra giữa địa hình hiểm trở.

Sau trận đó, tôi không còn thấy Tám nữa.

Khi quay lại điểm tập kết, tôi tìm thấy chiếc bi đông của cậu nằm bên một gốc cây. Bên trong vẫn còn một ít nước, không nhiều, nhưng đủ để tôi hiểu cậu đã cố giữ lại cho ai đó.

Tôi mang theo chiếc bi đông ấy suốt quãng đường còn lại.

Mỗi lần khát, tôi đều nhìn nó rất lâu rồi mới dám uống một ngụm nhỏ, như thể đang chia phần với người đã không còn đi cùng.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn giữ chiếc bi đông cũ. Nó đã móp méo, lớp sơn bong tróc, nhưng tôi không thay cái mới.

Có người hỏi tôi vì sao.

Tôi chỉ đáp:
“Vì nó không chỉ chứa nước. Nó từng chứa cả một người đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn