Chiếc bi đông nước cuối cùng
Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nước trong bi đông. Bác kể, khi dừng chân nghỉ, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị sốt cao, môi khô nứt, gần như kiệt sức. Cậu khẽ nói: “Cho em xin một ngụm nước…”
Bác Nguyễn Hữu Dũng, hiện sống tại Hồng Bàng, vẫn nhớ rõ một buổi trưa nắng như đổ lửa nơi chiến trường miền Trung. Hôm ấy, đơn vị hành quân qua một vùng đồi khô cằn, nước gần như cạn kiệt.
Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nước trong bi đông. Bác kể, khi dừng chân nghỉ, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị sốt cao, môi khô nứt, gần như kiệt sức. Cậu khẽ nói: “Cho em xin một ngụm nước…”
Không ai bảo ai, từng người chuyền tay nhau chiếc bi đông, mỗi người nhường lại một ít. Đến khi đến tay bác, bác chỉ còn lại đúng một ngụm cuối. Bác nhìn đồng đội rồi không chút do dự, đưa hết cho cậu lính trẻ.
“Lúc đó bác cũng khát lắm chứ, nhưng nghĩ nếu mình uống thì có thể sống thêm một chút, còn cậu ấy có thể không qua nổi,” bác chậm rãi kể.
Cậu lính ấy sau này đã qua khỏi cơn nguy kịch. Sau chiến tranh, họ gặp lại nhau trong một lần họp mặt. Người lính năm xưa nắm chặt tay bác, không nói nên lời.
Chiếc bi đông ngày ấy đã mất, nhưng câu chuyện về sự sẻ chia vẫn còn mãi. Với bác Dũng, chiến tranh không chỉ là mất mát, mà còn là nơi con người ta biết yêu thương nhau đến tận cùng.



