CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG
CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG
Ông Trần Văn Hòa (sinh năm 1948, cựu chiến binh quê Bình Sơn, Quảng Ngãi) kể lại:
“Đó là năm 1972, đơn vị chúng tôi hành quân qua vùng rừng Quảng Trị. Trời nắng như đổ lửa, mỗi người chỉ có một bi đông nước nhỏ. Đi được gần cả ngày thì nước đã cạn.
Lúc ấy anh Nguyễn Văn Phúc, tiểu đội trưởng của tôi, phát hiện một chiến sĩ trẻ bị kiệt sức. Anh liền mở bi đông của mình – đó là ngụm nước cuối cùng – rồi đưa cho cậu ấy uống.
Cậu lính trẻ rưng rưng nói: ‘Anh uống đi, em chịu được.’ Nhưng anh Phúc chỉ cười: ‘Chú còn trẻ, phải sống để đánh giặc.’
Chiều hôm đó chúng tôi đến được điểm tập kết. Cậu lính trẻ sau này vẫn thường nói: “Nếu ngày đó không có ngụm nước của anh Phúc, chắc tôi đã không còn sống.””



