“Chiếc Bi Đông Nước” - Hòa Hợp
Năm ấy tôi 19 tuổi. Trong ba lô của người lính, thứ quý nhất không phải là quần áo hay đồ dùng, mà là chiếc bi đông nước.
Đường hành quân dài, nắng nóng, có khi cả ngày không tìm được nguồn nước. Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm trong bi đông, phải chia nhau từng chút một.
Có lần, một đồng đội bị sốt và khát lả. Tôi mở bi đông của mình, đưa cho cậu ấy. Cậu ấy lắc đầu:
“Cậu giữ đi… còn phải đi tiếp.”
Tôi không nói gì, chỉ ép bi đông vào tay cậu ấy.



