Chiếc bi đông trên dốc núi
Chiếc bi đông trên dốc núi
Trong hành trang của tôi ngày ấy, quý nhất là chiếc bi đông nước. Nó theo tôi suốt chặng đường vào Điện Biên, qua bao con dốc và những đêm rét núi rừng.
Nước ít nên chúng tôi uống rất dè sẻn. Có lần hành quân mệt lả, tôi định uống cạn phần còn lại thì thấy đồng đội khát hơn mình. Tôi đưa bi đông cho anh trước. Những chuyện như thế diễn ra rất tự nhiên trong chiến dịch.
Đến ngày 7/5/1954, khi nghe tin toàn thắng, tôi nâng chiếc bi đông lên như nâng một kỷ niệm. Nó nhắc tôi nhớ rằng chiến thắng không chỉ được làm nên từ súng đạn, mà còn từ tình đồng đội chia nhau từng ngụm nước nhỏ.



