Chiếc bút chì ngắn ngủn
Câu chuyện kể về chiếc bút chì nhỏ mà người lính dùng để viết thư, ghi chép và lưu lại những ký ức trong chiến tranh.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Duy, sinh năm 1951, từng chiến đấu tại chiến trường Bình Trị Thiên trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng giữa những năm tháng bom đạn, người lính không có nhiều đồ dùng cá nhân, nhưng ai cũng cố giữ bên mình một vài món đồ nhỏ gắn với kỷ niệm và tình cảm riêng.
Theo lời ông Duy, trong ba lô của ông luôn có một chiếc bút chì rất ngắn, chỉ dài bằng ngón tay út. Chiếc bút ấy được ông dùng để viết thư về cho gia đình, ghi chép công việc và đôi khi là viết vài dòng nhật ký trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi.
Ông nhớ rằng thời ấy giấy và bút rất hiếm. Có khi phải dùng mặt sau của giấy báo, giấy gói hàng hoặc mảnh giấy nhỏ nhặt được để viết thư. Vì vậy, chiếc bút chì ngắn ngủn ấy trở thành vật rất quý.
Ông Duy kể rằng trong đơn vị có một người đồng đội tên Hòa rất thích viết thư cho mẹ. Hòa thường mượn chiếc bút chì của ông để viết vài dòng ngắn gửi về quê. Anh luôn nói rằng chỉ cần nhận được thư con trai vẫn còn khỏe là mẹ anh sẽ yên lòng hơn.
Có lần trong một trận càn lớn, cả đơn vị phải rút vào rừng sâu. Đồ đạc thất lạc rất nhiều, nhưng ông Duy vẫn giữ được chiếc bút chì trong túi áo. Sau đêm đó, Hòa ngồi cạnh ông và mượn bút để viết thư cho gia đình. Không ai ngờ đó lại là bức thư cuối cùng của anh.
Ít lâu sau, Hòa hy sinh trong một trận đánh. Khi thu dọn đồ đạc của anh, đồng đội tìm thấy lá thư vẫn chưa kịp gửi đi. Ông Duy đã dùng chính chiếc bút chì ấy để ghi thêm địa chỉ gia đình rồi nhờ người gửi về quê cho mẹ Hòa.
Ngày nay, dù chiếc bút chì chỉ còn là một mẩu rất nhỏ, ông Duy vẫn giữ gìn cẩn thận. Với ông, đó không chỉ là một món đồ dùng mà còn là kỷ vật của một thời tuổi trẻ, của tình đồng đội và những lá thư chưa kịp gửi trong chiến tranh



