CHIẾC CA NHÔM VÀ GIỌT NƯỚC MƯA KHÔ
CHIẾC CA NHÔM VÀ GIỌT NƯỚC MƯA KHÔ
Nhân chứng kể lại: Bác Hoàng Văn Minh (Cựu chiến binh Trung đoàn 101, Sư đoàn 325)
"Mùa khô năm 1973 ở vùng biên giới Tây Ninh, cái khát là nỗi ám ảnh khủng khiếp nhất đối với lính bộ binh bám chốt. Suối cạn trơ đá, sương đêm cũng không có, môi ai cũng nứt nẻ rớm máu. Tài sản cá nhân của tôi lúc đó là một chiếc ca nhôm quân dụng cũ, bên hông khắc chằng chịt những địa danh đã đi qua.
Một chiều muộn, bầu trời bỗng nổi giông, vài giọt mưa giông đầu mùa hiếm hoi bắt đầu rơi xuống. Anh em trong hầm mừng rỡ ùa ra, ai có ca, có bát đều đem ra hứng. Tôi đặt chiếc ca nhôm trên một bờ đất cao, nín thở chờ đợi từng giọt nước quý giá rơi bồm bộp vào lòng ca. Nhưng trận mưa chuyển mùa ngắn ngủi chỉ kéo dài chưa đầy năm phút, lượng nước hứng được trong ca chưa đầy một lóng tay, lại lẫn đầy bụi đất chiến hào.
Tôi mang chiếc ca nhôm vào hầm, chia cho đồng chí thương binh nặng đang mê sảng vì sốt rét húp trước một ngụm, số còn lại anh em thấm vào đầu ngón tay rồi quệt lên làn môi khô khốc của nhau. Giọt nước mưa khô thời hoa lửa ấy tuy ít ỏi, chát chúa vị khói bom nhưng thấm đẫm nghĩa tình đồng đội, nuôi dưỡng sự sống giúp chúng tôi tiếp tục kiên cường bám trụ trận địa."



