Chiếc ca sắt móp méo
Chiếc ca dùng để uống nước, ăn cơm, thậm chí có khi dùng để múc nước suối. Qua nhiều lần va đập, nó không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn được giữ lại.
Bác Lê Văn Dũng ở Hồng Bàng vẫn giữ một chiếc ca sắt đã móp méo. Đó là vật dụng quen thuộc của bác trong những năm tháng chiến tranh.
Chiếc ca dùng để uống nước, ăn cơm, thậm chí có khi dùng để múc nước suối. Qua nhiều lần va đập, nó không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn được giữ lại.
Một lần, trong lúc di chuyển, chiếc ca rơi xuống, bị móp một góc. Bác định bỏ đi, nhưng rồi lại nhặt lên.
“Còn dùng được thì giữ,” bác nói.
Sau đó, chiếc ca theo bác qua nhiều chặng đường, chứng kiến biết bao kỷ niệm. Có lần, bác và đồng đội còn dùng chung chiếc ca, chuyền tay nhau trong những ngày thiếu thốn.
Sau hòa bình, nhiều thứ mới mẻ hơn, nhưng bác vẫn giữ chiếc ca cũ. Không phải vì tiếc, mà vì trong đó có cả một quãng đời.
“Nhìn vào nó, bác nhớ mình đã từng sống như thế nào,” bác chia sẻ.



