Chiếc cáng qua sông Thạch Hãn
Chiếc cáng qua sông Thạch Hãn
Đêm ở sông Thạch Hãn, nước đen và chảy xiết. Tôi cùng một đồng đội khiêng cáng một thương binh qua bờ bên kia. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn tỉnh. Giữa dòng, nước dâng lên gần ngực, cáng chao đảo. Anh lính nắm chặt tay tôi, nói nhỏ: “Đừng thả em.” Tôi không trả lời, chỉ siết tay lại. Khi lên được bờ, tôi mới thấy chân mình run. Đêm đó, không phải ai cũng qua được. Nhưng tôi nhớ rất rõ cái siết tay giữa dòng nước — như một lời níu giữ sự sống.



