Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC CHÕNG TRE TRƯỚC SÂN - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Phan Khánh (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sống ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, nhà tôi là nơi cán bộ thường ghé qua nghỉ chân.

Để giữ an toàn, chúng tôi có một ám hiệu rất giản dị: chiếc chõng tre đặt trước sân.

Nếu chõng đặt ngay ngắn, quay thẳng ra cổng, nghĩa là an toàn.
Còn nếu chõng xoay ngang hoặc đặt lệch, nghĩa là có nguy hiểm, không được vào.

Một buổi trưa, trời nắng gắt, tôi đang quét sân thì thấy lính Pháp xuất hiện ở đầu làng.

Chúng đi từng nhà, dò xét rất kỹ.

Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ ghé qua trong ngày.

Không thể báo trực tiếp, tôi lập tức kéo chiếc chõng tre xoay ngang lại, đặt lệch hẳn so với bình thường.

Xong xuôi, tôi ngồi lên chõng, giả vờ như đang nghỉ trưa.

Một lúc sau, từ xa tôi thấy cán bộ đi tới.

Anh bước chậm lại khi nhìn vào sân.

Chiếc chõng không còn đặt như mọi ngày.

Chỉ một thay đổi nhỏ, nhưng đủ để anh hiểu.

Anh dừng lại vài giây, rồi lặng lẽ quay đầu, rẽ sang lối khác.

Ngay sau đó, lính Pháp bước vào nhà tôi.

Chúng nhìn quanh, kiểm tra từng góc, nhưng không phát hiện gì.

Chiếc chõng tre dưới chân tôi vẫn chỉ là một vật dụng bình thường của người nông dân.

Khi chúng rút đi, tôi mới thở phào.

Chiều hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Chiếc chõng của bác hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’

Tôi nhìn chiếc chõng tre đã sờn cũ.

Nó vẫn như bao ngày – nơi nghỉ chân, nơi tiếp khách.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần xoay đi một chút, nó đã trở thành tín hiệu cứu người.

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn chiếc chõng trước sân, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà một vật bình dị nhất… lại góp phần bảo vệ cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn