CHIẾC CHUM NƯỚC TRƯỚC SÂN - NĐC
Nhưng bên trong chỉ là nước đục, không nhìn thấy gì. Nó nhăn mặt, đậy nắp lại rồi bỏ đi. Khi chúng rút, tôi vội mở chum ra.
Hồi đó tôi khoảng 16 tuổi, tham gia dân quân, vừa làm ruộng vừa làm nhiệm vụ canh gác.
Một lần, có một cán bộ đang hoạt động trong làng thì bị lộ, lính Pháp kéo đến lùng bắt.
Anh chạy đến nhà tôi trong lúc rất nguy cấp.
Không kịp giấu vào nhà hay ra vườn, tôi liền chỉ vào chiếc chum nước lớn trước sân.
Anh hiểu ý, nhanh chóng trèo vào trong chum, ngồi co người lại.
Tôi lập tức đậy nắp chum, rồi múc nước dội thêm lên trên cho giống như bình thường.
Chỉ một lúc sau, lính Pháp xông vào.
Chúng lục soát trong nhà, ngoài vườn, rồi ra sân.
Một tên lính đi đến gần chiếc chum, mở nắp ra nhìn vào.
Tim tôi như ngừng đập.
Nhưng bên trong chỉ là nước đục, không nhìn thấy gì.
Nó nhăn mặt, đậy nắp lại rồi bỏ đi.
Khi chúng rút, tôi vội mở chum ra.
Anh cán bộ chui lên, ướt sũng, thở gấp nhưng vẫn cười:
‘Chiếc chum này… cứu tôi rồi.’
Tôi nhìn chiếc chum quen thuộc mà thấy nó khác hẳn.
Ngày thường chỉ là vật đựng nước, nhưng trong chiến tranh, nó lại trở thành nơi che chở cho con người.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn thấy chum nước trước sân, tôi lại nhớ đến lần ấy.
Một vật rất bình thường… nhưng trong lúc nguy nan, lại trở nên vô cùng quan trọng.
Chiến tranh là vậy, chính những điều giản dị nhất… lại góp phần làm nên điều lớn lao.”



