Cựu chiến binh

Chiếc còi báo động

Trong những năm chiến tranh, một dân quân trẻ được giao nhiệm vụ thổi còi báo động khi phát hiện máy bay địch. Nhờ sự cảnh giác và tinh thần trách nhiệm của anh, nhiều người dân trong làng đã kịp thời xuống hầm trú ẩn, tránh được thương vong trong một trận ném bom bất ngờ.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, vùng ven biển của tỉnh Thanh Hóa thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay địch.

Người dân trong làng luôn sống trong tâm trạng cảnh giác.

Họ đào hầm trú ẩn ngay trong vườn nhà.

Trẻ em được dạy cách chạy xuống hầm thật nhanh khi nghe tiếng báo động.

Ông Nguyễn Văn Lợi khi ấy mới mười chín tuổi.

Ông là một dân quân trẻ, được giao nhiệm vụ đứng gác tại một điểm cao ở đầu làng.

Nhiệm vụ của ông rất rõ ràng:

Khi phát hiện máy bay địch, phải lập tức thổi còi báo động.

Chiếc còi ông mang theo luôn được treo trước ngực.

Đó là chiếc còi bằng kim loại nhỏ, nhưng có âm thanh rất lớn.

Một buổi trưa mùa hè, trời nắng gắt.

Không gian yên tĩnh đến lạ thường.

Người dân đang làm việc ngoài đồng.

Trẻ nhỏ đang chơi trước sân nhà.

Ông Lợi đứng trên chòi quan sát, mắt hướng về phía bầu trời.

Bất chợt, ông nghe thấy một âm thanh lạ từ xa.

Tiếng động ấy lúc đầu rất nhỏ.

Nhưng dần dần trở nên rõ hơn.

Ông căng tai lắng nghe.

Rồi ông nhận ra đó là tiếng động cơ máy bay.

Không chần chừ, ông đưa ống nhòm lên quan sát.

Xa xa trên bầu trời, những chấm đen nhỏ đang tiến lại gần.

Ông lập tức hiểu rằng máy bay địch đang đến.

Không còn thời gian do dự.

Ông đưa chiếc còi lên miệng.

Thổi một hồi dài.

Tiếng còi vang lên chói tai.

Âm thanh ấy lan khắp làng.

Nghe thấy tiếng còi, người dân lập tức bỏ việc.

Người lớn chạy về nhà.

Trẻ em được người lớn dắt tay kéo xuống hầm trú ẩn.

Chỉ vài phút sau, tiếng máy bay đã vang lên ngay phía trên đầu.

Những quả bom bắt đầu rơi xuống.

Tiếng nổ vang dội.

Đất đá tung lên khắp nơi.

Khói bụi bao trùm cả khu vực.

Ông Lợi vẫn ở trên chòi quan sát.

Ông tiếp tục thổi còi để nhắc nhở những người còn ở ngoài nhanh chóng xuống hầm.

Sau một hồi ném bom, máy bay địch rời đi.

Không gian dần yên tĩnh trở lại.

Người dân từ trong hầm bước ra.

Ai nấy đều còn run sợ.

Nhưng điều may mắn là không có thiệt hại lớn về người.

Nhiều người trong làng đến gặp ông Lợi.

Một cụ già xúc động nói:

"Nếu không có tiếng còi của cháu, chúng tôi đã không kịp chạy xuống hầm."

Ông Lợi chỉ mỉm cười.

Ông hiểu rằng nhiệm vụ của mình tuy nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng.

Nhiều năm sau, chiếc còi báo động ấy vẫn được ông giữ lại như một kỷ vật.

Mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ đến những ngày tháng đầy hiểm nguy nhưng cũng rất tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn