CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ HIỆU LỆNH KHÔNG TÊN NƠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ HIỆU LỆNH KHÔNG TÊN NƠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Nhân chứng kể lại: Cô Phan Thị Nguyệt (Cựu thanh niên xung phong Đại đội 552, Hà Tĩnh)
"Đỉnh điểm những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là túi bom khổng lồ. Công việc của tiểu đội nữ thanh niên xung phong chúng tôi là đứng trên các quả đồi cao, đếm bom rơi và cắm tiêu đánh dấu bom nổ chậm. Tài sản quý giá nhất của chị em tiểu đội trưởng là một chiếc còi đồng nhỏ bằng ngón tay, do một anh bộ đội pháo binh tặng.
Tiếng còi đồng thời hoa lửa ấy bình thường là hiệu lệnh rút vào hầm khi máy bay phản lực Mỹ ập đến. Nhưng có một đêm, bom tọa độ nổ dữ dội cày nát cả trận địa, khói bụi mù mịt khiến chúng tôi mất phương hướng, không thấy lối về hầm chữ A. Giữa lúc đất trời sụp đổ, tiếng còi của chị tiểu đội trưởng bỗng vang lên dồn dập, lảnh lót giữa tiếng bom.
Chúng tôi cứ hướng theo tiếng còi ấy mà bò, mà chạy. Khi tất cả mười chị em đều lăn được vào hầm an toàn, mới biết chị tiểu đội trưởng đã bị mảnh bom găm vào vai từ trước đó, nhưng chị vẫn ráng dùng chút sức tàn để thổi còi dẫn lối cho đồng đội. Tiếng còi đồng đêm ấy không chỉ là hiệu lệnh quân sự, mà là tiếng gọi của tình chị em, tình đồng chí dìu nhau qua làn ranh sinh tử."



