CHIẾC CÒI NHỎ GIỮA RỪNG SÂU
“Tôi từng sống sót… nhờ một tiếng còi nhỏ,” ông Bắc nói, giọng trầm.
Năm 1953, ông làm nhiệm vụ trinh sát trong rừng sâu. Công việc đòi hỏi di chuyển lặng lẽ, tuyệt đối không gây tiếng động.
“Nhưng mỗi người vẫn mang theo một chiếc còi nhỏ,” ông kể. “Chỉ dùng trong trường hợp bất đắc dĩ.”
Một lần, trong lúc băng rừng, ông bị lạc khỏi tổ. Rừng rậm, sương dày, đi mãi không thấy dấu vết đồng đội.
“Tôi không dám thổi còi… vì sợ lộ vị trí,” ông nhớ lại. “Nhưng càng đi, tôi càng kiệt sức.”
Đêm xuống, cái lạnh và sự im lặng khiến ông gần như tuyệt vọng.
“Cuối cùng, tôi quyết định thổi một tiếng thật khẽ.”
Âm thanh nhỏ xíu vang lên, rồi chìm vào rừng.
“Ban đầu không có gì… rồi bỗng từ xa, một tiếng còi khác đáp lại.”
Ông lần theo âm thanh ấy, từng bước, từng bước một.
“Khi gặp lại đồng đội, tôi gần như gục xuống,” ông nói.
Sau đó ông mới biết, người đáp lại tiếng còi là một chiến sĩ đã bị thương, nằm lại phía sau.
“Cậu ấy nghe thấy… và cố gắng thổi lại để dẫn tôi về,” ông nghẹn giọng.
Nhưng khi mọi người quay lại đưa cậu đi… thì cậu đã không còn.
Ông lặng đi:
“Một tiếng còi nhỏ… đã cứu tôi. Nhưng người thổi nó… lại không thể trở về.”
Ông khẽ nói:
“Trong chiến tranh, có những âm thanh rất nhỏ… nhưng lại mang theo cả một sự sống.”



