CHIẾC CUỐC DỰA GỐC CÂY -NĐC
“Tôi là nông dân ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, ban ngày tôi ra đồng làm ruộng, ban đêm tham gia giúp đỡ cán bộ.
Ở cánh đồng làng tôi có một gốc cây lớn. Chúng tôi chọn nơi đó làm điểm liên lạc bí mật.
Tín hiệu rất đơn giản: nếu chiếc cuốc được dựng dựa vào gốc cây, nghĩa là có tin cần nhận; nếu không có gì, thì để trống như bình thường.
Một buổi sáng, tôi mang theo một mảnh giấy nhỏ – trong đó có thông tin cần chuyển gấp.
Tôi ra đồng từ sớm, giả vờ như đi làm ruộng. Khi đến gốc cây, tôi dựng chiếc cuốc lên theo ám hiệu rồi lặng lẽ rời đi.
Nhưng chưa kịp đi xa, tôi phát hiện có lính Pháp đang tiến vào cánh đồng.
Tim tôi thắt lại.
Nếu chúng thấy chiếc cuốc dựng bất thường, có thể sinh nghi.
Không còn thời gian quay lại, tôi đành giả vờ làm việc gần đó, vừa làm vừa quan sát.
Một tên lính tiến lại gần gốc cây. Hắn nhìn chiếc cuốc, rồi nhấc lên xem.
Tôi nín thở.
Chỉ cần hắn để ý thêm một chút…
Nhưng rồi hắn cười nhạt, ném chiếc cuốc xuống đất và bỏ đi. Có lẽ trong mắt hắn, đó chỉ là dụng cụ của người nông dân.
Khi chúng rời đi, tôi lập tức quay lại, dựng lại chiếc cuốc như cũ.
Đến trưa, cán bộ đến, nhận được tín hiệu và lấy mảnh giấy.
Mọi việc diễn ra an toàn.
Tối hôm đó, ông nói với tôi:
‘Chiếc cuốc của anh hôm nay… không chỉ để làm ruộng, mà còn giữ được cả một đường dây liên lạc.’
Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng thấy ấm lại.
Sau này, mỗi lần cầm chiếc cuốc ra đồng, tôi lại nhớ đến ngày hôm đó.
Một vật dụng quen thuộc của người nông dân…
Nhưng trong thời hoa lửa, nó cũng có thể trở thành một tín hiệu thầm lặng góp phần vào kháng chiến.”



