CHIẾC ĐÈN TRONG LÁN TRANH
Mùa đông năm 1952, tại chiến khu Việt Bắc, giữa những cánh rừng bạt ngàn có một căn lán tranh nhỏ nằm nép mình dưới chân núi. Ban ngày nơi đây giống như bao căn lán bình thường khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, ánh sáng từ một chiếc đèn dầu nhỏ lại trở thành niềm hy vọng của nhiều người.
Người giữ chiếc đèn ấy là ông giáo Minh.
Trước khi kháng chiến nổ ra, ông là thầy giáo dạy chữ Quốc ngữ cho trẻ em trong vùng. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, trường học bị phá hủy, nhiều gia đình phải sơ tán vào rừng.
Nhưng ông Minh không muốn lũ trẻ thất học.
Ông dựng một lớp học nhỏ trong lán tranh giữa rừng.
Ban ngày, học sinh phụ giúp gia đình sản xuất, lên nương kiếm củi. Tối đến, các em lại lần lượt đến lớp.
Chiếc đèn dầu duy nhất được đặt giữa lớp học.
Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi những trang vở đã ngả màu.
Một tối mùa đông, gió rít qua vách nứa.
Cậu bé Thành co ro trong chiếc áo vá vai.
Ông Minh hỏi:
– Lạnh lắm phải không?
Thành cười:
– Dạ lạnh, nhưng được học chữ thì cháu không thấy lạnh nữa.
Nghe câu nói ấy, ông giáo xúc động.
Ông hiểu rằng trong chiến tranh, tri thức chính là ngọn lửa giữ cho tương lai không bị tắt.
Nhiều năm sau hòa bình lập lại, nhiều học trò của lớp học năm xưa trở thành cán bộ, giáo viên, bác sĩ.
Mỗi lần trở về thăm quê, họ vẫn nhắc đến chiếc đèn dầu trong lán tranh.
Một ngọn đèn nhỏ.
Nhưng đã soi sáng biết bao ước mơ giữa những năm tháng kháng chiến gian lao.



