Chiếc dép bên hiên nhà
Mỗi lần về quê, anh đều thấy một chiếc dép cũ đặt ngay ngắn bên hiên. Đó là đôi dép của cha.
Ngày trước, cha thường ngồi đó mỗi chiều, chờ anh đi học về. Không nói nhiều, chỉ nhìn và hỏi một câu giản dị: “Hôm nay học thế nào?”
Sau này, anh đi xa. Những lần trở về thưa dần. Rồi một ngày, cha không còn ngồi đó nữa.
Chiếc dép vẫn còn.
Anh hiểu rằng có những sự chờ đợi không cần lời, nhưng lại sâu hơn bất kỳ điều gì có thể nói ra.



