CHIẾC DÉP ÚP NGHIÊNG - NĐC
“Tôi là du kích ở một vùng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, tôi thường làm nhiệm vụ dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn trong làng.
Chúng tôi không thể để lại dấu hiệu rõ ràng, nên dùng những thứ rất bình thường.
Với tôi, đó là chiếc dép.
Nếu dép để ngay ngắn bên lề đường, nghĩa là an toàn.
Còn nếu chiếc dép bị úp nghiêng, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.
Một lần, tôi đi trước để dò đường.
Khi đến gần một đoạn rẽ, tôi phát hiện lính Pháp đang ẩn nấp phía trước.
Không thể quay lại báo, tôi liền cởi một chiếc dép, đặt úp nghiêng bên đường, rồi tiếp tục đi như không có chuyện gì.
Một lúc sau, cán bộ đi tới.
Anh bước chậm lại khi nhìn thấy chiếc dép.
Chỉ một dấu hiệu nhỏ…
Anh hiểu ngay.
Anh không đi tiếp, mà rẽ sang con đường khác.
Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ phục kích lao ra, nhưng không thấy ai.
Chúng chỉ nhìn con đường trống và chiếc dép nằm đó.
Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại nhặt chiếc dép.
Nó vẫn như mọi ngày – đơn giản, cũ kỹ.
Nhưng hôm đó, nó đã làm được một việc lớn.
Chiều hôm ấy, cán bộ gặp tôi và nói:
‘Chiếc dép của cậu hôm nay… đã giữ được cả một mạng người.’
Tôi nhìn chiếc dép trên tay.
Trong thời hoa lửa, không phải lúc nào cũng cần vũ khí.
Đôi khi, chỉ cần một vật nhỏ bé, đặt lệch đi một chút, cũng đủ để thay đổi tất cả.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một chiếc dép bỏ bên đường, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một vật giản dị… đã giữ trọn sự sống.”



