Chiếc đồng hồ của cha
Sau một trận đánh, sự im lặng trở nên nặng nề hơn cả tiếng súng, khiến người lính đối diện với thực tế khốc liệt.
Sau trận đánh, không còn tiếng súng.
Chỉ còn gió.
Chúng tôi bước ra khỏi chiến hào, nhìn quanh. Mọi thứ dường như đứng yên.
Không ai nói gì.
Tôi đi qua những vị trí quen thuộc—nơi hôm qua còn có người ngồi, người cười.
Giờ chỉ còn lại khoảng trống.
Sự im lặng lúc đó khiến tôi thấy nặng nề hơn bất kỳ tiếng nổ nào.
Vì trong im lặng ấy, tôi hiểu rõ nhất:
chiến tranh đã lấy đi những gì.



