Mẹ Việt Nam Anh hùng

CHIẾC ĐŨA CẮM LỆCH - LƯƠNG TRUNG

“Tôi sống ở một làng quê nhỏ thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi thường nấu cơm cho cán bộ ghé qua trong những chuyến đi đêm. Để giữ bí mật, chúng tôi dùng những dấu hiệu rất bình thường trong bữa ăn.

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ THỊ HƯỜNG (Thôn LƯƠNG TRUNG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sống ở một làng quê nhỏ thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi thường nấu cơm cho cán bộ ghé qua trong những chuyến đi đêm.

Để giữ bí mật, chúng tôi dùng những dấu hiệu rất bình thường trong bữa ăn.

Với tôi, đó là đôi đũa trong bát cơm.

Nếu đũa đặt ngay ngắn bên cạnh bát, nghĩa là an toàn.
Còn nếu một chiếc đũa được cắm lệch vào bát, nghĩa là có nguy hiểm, không được vào.

Một buổi tối, tôi đang dọn cơm thì thấy lính Pháp xuất hiện quanh làng.

Chúng đi tuần, kiểm tra rất kỹ.

Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ ghé qua ăn cơm.

Không thể báo trực tiếp, tôi liền cắm lệch một chiếc đũa vào bát cơm, rồi đặt lên bàn như bình thường.

Xong xuôi, tôi ngồi chờ, lòng hồi hộp.

Một lúc sau, cán bộ đến.

Anh nhìn qua cửa, thấy bát cơm trên bàn.

Chiếc đũa cắm lệch…

Chỉ một chi tiết nhỏ, nhưng đủ để anh hiểu.

Anh không bước vào, mà lặng lẽ rời đi.

Ngay sau đó, lính Pháp tiến đến nhà tôi.

Chúng lục soát, soi xét từng góc, nhưng không phát hiện gì.

Bát cơm và đôi đũa, trong mắt chúng, chỉ là bữa ăn của người dân.

Khi chúng rút đi, tôi mới thở phào.

Tối khuya, cán bộ quay lại và nói:
‘Chiếc đũa của bác hôm nay… đã giữ được cả một mạng người.’

Tôi nhìn bát cơm nguội trên bàn.

Trong thời bình, đó chỉ là bữa ăn đơn sơ.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần một chiếc đũa đặt khác đi, cũng đủ để cứu người.

Đến bây giờ, mỗi khi cầm đôi đũa lên, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà một chi tiết nhỏ bé… lại mang theo cả sự sống và niềm tin.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn