CHIẾC GÁNH NGHIÊNG -NĐC
Để giữ bí mật, chúng tôi nghĩ ra một cách báo hiệu rất đơn giản: chiếc gánh trên vai.
Nếu gánh đều hai bên, nghĩa là đường đi an toàn.
Nếu gánh bị nghiêng về một bên, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.
Một buổi sáng, tôi nhận nhiệm vụ đưa tin ra chợ huyện.
Trên đường đi, tôi thấy lính Pháp đang kiểm soát ở đoạn đường phía trước.
Nếu cứ đi tiếp, tôi có thể bị kiểm tra và lộ nhiệm vụ.
Nhưng tôi biết phía sau có một cán bộ đang đi theo tuyến đường đó.
Không kịp quay lại, tôi quyết định vừa đi vừa cố tình làm lệch chiếc gánh, để nó nghiêng hẳn sang một bên.
Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ tôi gánh nặng không đều.
Một lúc sau, cán bộ từ phía sau tiến tới.
Khi đi ngang qua tôi, anh nhìn chiếc gánh bị lệch.
Chỉ một ánh nhìn, anh hiểu ngay.
Anh lập tức rẽ sang con đường khác, tránh được chốt kiểm soát.
Còn tôi, vẫn tiếp tục đi về phía trước như một người bán rau bình thường.
Khi đến chỗ lính Pháp, chúng chỉ kiểm tra sơ qua rồi cho đi.
Chiều hôm đó, cán bộ gặp lại tôi và nói:
‘Chiếc gánh của chị hôm nay… đã giữ được cả một nhiệm vụ.’
Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng thấy ấm áp.
Chiếc gánh ấy, ngày nào tôi cũng dùng để mưu sinh.
Nhưng trong thời hoa lửa, nó không chỉ là gánh rau…
Mà còn là tín hiệu thầm lặng, giúp bảo vệ cách mạng.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn thấy chiếc đòn gánh, tôi lại nhớ về những ngày ấy…
Những ngày mà chỉ một chút nghiêng thôi… cũng có thể thay đổi cả một số phận.”



