Chiếc gậy dẫn đường
Mùa đông năm 1972, Mai cùng đồng đội phải đưa lương thực và thuốc men tới một đơn vị bộ đội ẩn mình trong rừng Trường Sơn. Sương mù dày đặc khiến mọi người dễ bị lạc, đường trơn trượt và bom địch rải rác quanh khu vực.
Mai dùng chiếc gậy gõ xuống mặt đất để đánh dấu từng bước đi, vừa dẫn đường vừa nhắc nhở đồng đội tránh hố bom còn sót lại. Khi đến nơi an toàn, toàn bộ hàng hóa được bàn giao kịp thời, bộ đội nhận được lương thực, thuốc men và tin tức từ hậu phương.
Mai kể: “Chiếc gậy nhỏ ấy giữa rừng sương mù như một ngọn đèn dẫn lối. Dù nguy hiểm và mệt mỏi, chúng tôi vẫn bước đi, vì mỗi chuyến đi là hy vọng, là niềm tin cho đồng đội và dân làng.”



