Chiếc gậy Trường Sơn
“Chiếc gậy Trường Sơn” Không chỉ là một kỷ vật. Mà là một phần của ký ức… một phần của đồng đội… và một thời tuổi trẻ không bao giờ trở lại.
Tôi và Thành nhập ngũ cùng đợt.
Ngày đầu hành quân vào Trường Sơn, ai cũng lạ lẫm. Đường rừng dốc đứng, ba lô nặng trĩu, đi chưa được bao lâu là chân run lên vì mỏi.
Thành là người ít nói, nhưng nhanh nhẹn.
Một hôm, đang nghỉ chân, nó chặt một cành cây, ngồi tỉ mẩn gọt gẽo.
Tôi hỏi:
“Mày làm gì vậy?”
Nó đưa cho tôi, nói gọn:
“Cầm đi, đỡ mệt.”
Tôi cười:
“Còn trẻ mà đã chống gậy à?”
Nó cũng cười nhẹ:
“Rồi mày sẽ cần.”
Quả thật… từ hôm đó, chiếc gậy theo tôi suốt những chặng đường.
Lên dốc, chống đỡ.
Xuống suối, dò đường.
Có lúc trượt chân, chính chiếc gậy giữ tôi đứng lại.
Thành cũng có một chiếc.
Nó dùng rất thuần thục.
Có lần tôi trượt ngã, nó kéo tôi dậy, nói:
“Ở rừng, có cái gậy… cũng như có thêm một người bạn.”
Những ngày ấy, chúng tôi không nghĩ nhiều.
Chỉ biết đi tiếp.
Chỉ biết cùng nhau vượt qua.
Trước một trận đánh lớn, Thành bất ngờ đưa chiếc gậy của nó cho tôi.
“Nam, giữ giúp tao cái này.”
Tôi ngạc nhiên:
“Gậy thôi mà, giữ làm gì?”
Nó nhìn tôi, nói chậm:
“Tao mang nó từ đầu đường Trường Sơn… nếu có chuyện gì, mày giữ giùm.”
Tôi gắt:
“Nói linh tinh! Đánh xong rồi tự lấy lại!”
Nó không cãi.
Chỉ cười.
Trận đánh hôm đó…
rất ác liệt.
Tiếng nổ dồn dập.
Đất rung lên từng hồi.
Khi trận đánh kết thúc…
tôi còn đứng đó.
Nhưng Thành…
không còn nữa.
Tôi đi tìm nó.
Gọi mãi…
không có tiếng trả lời.
Rồi tôi thấy nó.
Nằm lặng giữa cánh rừng.
Khuôn mặt vẫn bình thản.
Bên cạnh tôi…
là chiếc gậy nó đã đưa từ trước.
Tôi cầm lên.
Không hiểu sao…
tay tôi run.
Sau chiến tranh, tôi mang chiếc gậy đó về.
Có người bảo:
“Chỉ là cái gậy thôi, giữ làm gì cho vướng?”
Tôi chỉ lắc đầu.
Vì với tôi…
nó không còn là một cành cây nữa.
Đó là những con đường chúng tôi đã đi qua.
Là những ngày gian khổ.
Là những lần giúp nhau đứng dậy.
Và là…
một người bạn.
Giờ đây, mỗi buổi chiều, tôi vẫn mang chiếc gậy ra trước hiên nhà.
Không phải để chống…
mà để nhớ.
Có người hỏi tôi:
“Ông còn nhớ chiến tranh không?”
Tôi nhìn chiếc gậy, trả lời:
“Nhớ chứ… vì có những thứ, mình không thể quên.”
“Chiếc gậy Trường Sơn”
Không chỉ là một kỷ vật.
Mà là một phần của ký ức…
một phần của đồng đội…



