Chiếc ghế bên hiên
Chiếc ghế gỗ đặt bên hiên đã ở đó từ rất lâu.
Không ai nhớ chính xác từ khi nào.
Nó không mới.
Nhưng cũng chưa từng được thay.
Mỗi buổi chiều, có người ngồi ở đó.
Không phải để làm gì cụ thể.
Chỉ ngồi.
Nhìn ra con đường.
Một ngày, chiếc ghế vẫn ở đó.
Nhưng không còn ai ngồi.
Không ai dọn đi.
Không ai thay đổi vị trí.
Mọi thứ vẫn giữ nguyên.
Như thể việc giữ lại hình dáng ấy
là cách duy nhất để không làm gián đoạn điều đã từng tồn tại.
Anh đi ngang qua.
Dừng lại.
Không ngồi xuống.
Chỉ nhìn.
Và hiểu rằng—
có những chỗ ngồi không phải để lấp đầy,
mà để giữ nguyên khoảng trống của nó.



