Bài viết

Chiếc Ghế Đá Và Tấm Lòng Vượt Qua Cửa Tử

Hưng Yên26/12/2025Vương Quốc Anh (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là TNXP, nhưng không làm nhiệm vụ mở đường mà làm công tác hậu cần và chăm sóc thương binh tại một trạm phẫu thuật dã chiến nằm sâu trong rừng Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là chăm sóc, băng bó vết thương, và động viên tinh thần cho các anh bộ đội bị thương nặng, chờ chuyển về tuyến sau.

Mùa khô năm 1972, chiến sự ác liệt, số lượng thương binh chuyển về trạm tăng đột biến. Chúng tôi làm việc ngày đêm không nghỉ. Dù có bom đạn địch thường xuyên đánh phá gần trạm, nhưng nỗi sợ hãi của chúng tôi không bằng nỗi lo cho sự sống còn của thương binh.

Trong trạm có một anh lính trẻ tên Thanh, bị thương nặng ở phổi, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Anh Thanh luôn đau đớn, nhưng anh ấy rất lạc quan. Anh thường nói với chúng tôi: "Các chị đừng lo, em nhất định phải sống, phải về kể cho mẹ nghe về các chị!"

Nhưng bệnh tình của anh Thanh ngày càng xấu đi. Anh Thanh sợ nhất là phải nằm im trong hầm tối. Anh ao ước được ra ngoài, nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Tôi và đồng đội đã quyết định thực hiện một điều tưởng chừng như không thể: Mang trọn vẹn sự sống của chiến trường ra ngoài ánh sáng cho anh Thanh.

Chúng tôi đã dùng xi măng và đá cuội thu lượm được để đúc một chiếc ghế đá nhỏ, rồi đặt nó ở một góc rừng kín đáo, có thể nhìn thấy ánh nắng, nhưng vẫn được ngụy trang cẩn thận.

Mỗi ngày, khi không có địch, chúng tôi cẩn thận khiêng anh Thanh ra chiếc ghế đá đó. Chúng tôi kể cho anh nghe những câu chuyện vui, cùng anh ngắm những chiếc lá rừng, nghe tiếng chim hót.

Chiếc ghế đá đó không chỉ là nơi anh Thanh được hít thở không khí trong lành, nó là biểu tượng của hy vọng, là nơi chúng tôi cam kết chiến đấu với tử thần.

Anh Thanh từng thì thầm với tôi: "Chiếc ghế đá này, nó quý hơn cả giường bệnh. Nó làm em nhớ đến quê nhà, nhớ đến lời hứa của mình."

Dù được chúng tôi tận tình chăm sóc và được truyền máu từ chính chúng tôi (chúng tôi thường xuyên hiến máu để cứu thương binh), anh Thanh vẫn không qua khỏi. Anh trút hơi thở cuối cùng trên chính chiếc ghế đá đó, trong một buổi chiều có ánh nắng xuyên qua tán rừng.

Trước khi mất, anh nắm tay tôi, nói: "Chị... em không về được... nhưng chị hãy nói với mẹ em... em đã thấy ánh sáng... em đã giữ lời hứa..."

Cái chết của anh Thanh là một cú sốc lớn, nhưng nó cũng tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi. Chúng tôi hiểu rằng, trách nhiệm của mình không chỉ là cứu sống, mà còn là truyền đi ngọn lửa sống cho những người lính đã nằm xuống.

Sau này, chúng tôi vẫn giữ lại Chiếc Ghế Đá. Nó trở thành nơi chúng tôi ngồi lại, nhớ về anh Thanh và các đồng đội đã hy sinh. Nó là minh chứng cho tình đồng đội TNXP, cho Tấm Lòng Vượt Qua Cửa Tử để trao hy vọng cho nhau, ngay cả trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn