Bài viết

Chiếc Ghe Lá Thốt Nốt Vượt Sông

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giai đoạn năm 1972, thị xã Châu Đốc là trung tâm hành chính - quân sự quan trọng của địch ở vùng biên giới An Giang. Để bảo vệ các cơ quan đầu não, địch thiết lập một hệ thống đồn bốt và trạm gác dày đặc dọc theo sông Châu Đốc và sông Hậu. Mọi phương tiện đường thủy từ các vùng nông thôn giải phóng muốn vào thị xã đều phải đi qua Trạm kiểm soát bến sông khét tiếng nghiêm ngặt.

Lúc bấy giờ, lực lượng biệt động của ta trong thị xã đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn, nhưng lại thiếu gay gắt một khối lượng lớn kíp nổ và lựu đạn chày. Nhiệm vụ vận chuyển "hàng độc" này qua mắt giặc được giao cho anh Văn (một chiến sĩ biệt động trẻ tuổi, đóng vai nông dân đi bán lá thốt nốt) và cô Thắm (trong vai người vợ đang mang bầu vượt cạn).

Cái khó là giặc tại trạm gác bến sông dùng những cây xọc sắt dài đến 2 mét để đâm sâu vào mọi ngóc ngách của ghe thuyền nhằm tìm vũ khí. Nếu dùng cách ngụy trang thông thường, chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Lá thốt nốt là loại lá đặc sản của vùng đất An Giang, thân lá có những bẹ rất to, cứng và sắc nhọn như răng cưa. Anh Văn đã nảy ra một kế hoạch nguy trang dựa vào chính đặc tính này: Anh Văn thiết kế một khoang bí mật nhỏ sát đáy ghe, bọc kỹ số lựu đạn và kíp nổ trong nhiều lớp vải bố chống ẩm. Phía trên, thay vì xếp lá thốt nốt nằm phẳng, anh xếp các bẹ lá thốt nốt già, đầy gai nhọn hoắt chĩa ngược lên trên, đan cài vào nhau chặt chẽ tạo thành một lớp "hàng rào gai" dày hơn nửa mét. Trên cùng mới là những xấp lá thốt nốt xanh mướt dùng để lợp nhà. Cô Thắm mặc chiếc áo bà ba rộng thùng thình, bụng được độn gối giả làm sản phụ sắp sinh, nằm quằn quại ở mũi ghe, liên tục rên rỉ đau đớn.

Buổi trưa hôm đó, chiếc ghe lướt sóng hướng thẳng vào trạm gác. Thấy ghe đến, hai tên lính bảo an tay cầm súng, tay lăm lăm cây xọc sắt bước ra mạn tàu gác, thét lớn: "Ghe kia! Dừng lại kiểm tra!".

Anh Văn giả vờ hốt hoảng, tay chèo lập bập, mồ hôi nhễ nhại kêu lớn: "Thầy ơi cứu vợ chồng tôi với! Vợ tôi chuyển dạ đau đẻ từ đêm qua, giờ đang băng huyết, phải lên nhà bảo sanh thị xã gấp, không là chết cả mẹ lẫn con thầy ơi!". Một tên lính bước lên ghe, nhìn thấy cô Thắm đang nằm ôm bụng, mặt mày tái mét (do bôi phấn nụ), kêu khóc thảm thiết thì hơi chần chừ. Tuy nhiên, tên lính còn lại vốn bản tính ranh ma, hắn cầm cây xọc sắt dài điên cuồng đâm mạnh xuống đống lá thốt nốt để kiểm tra. Xoèn xoẹt... Cạch! Cây sắt sắc nhọn đâm xuyên qua lớp lá xanh nhưng ngay lập tức bị mắc kẹt và trượt đi bởi hệ thống bẹ thốt nốt già cứng ngắc, gai nhọn của bẹ lá cào xước cả tay tên lính khiến hắn đau đớn chửi thề: "Mẹ kiếp! Toàn bẹ lá gai nhọn hoắt thế này thì giấu cái gì được! Đâm gãy cả cây sắt của tao!". Đúng lúc đó, cô Thắm ở mũi ghe hét lên một tiếng đau đớn rồi vờ ngất lịm đi. Anh Văn quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa van xin: "Lạy hai thầy, hai thầy tích đức cho đứa nhỏ, cho ghe đi gấp chứ vợ tôi lịm đi rồi!". Nhìn đống bẹ lá đầy gai nhọn không thể khám xét kỹ, lại sợ sản phụ đẻ rớt trên ghe mang điềm xui xẻo cho trạm gác, tên trưởng trạm khó chịu phẩy tay: "Đi đi! Cho đi lẹ lên không đẻ ra đây thối hoắc bây giờ!".

Nhận được cái gật đầu của giặc, anh Văn như mở cờ trong bụng, dốc hết sức chèo chiếc ghe lao vút qua trạm gác, hướng thẳng về phía chợ thị xã Châu Đốc.

Chỉ vài tiếng sau, toàn bộ số kíp nổ và lựu đạn đã được chuyển giao an toàn cho các tổ biệt động nội đô. Đêm hôm đó, chính số vũ khí này đã phát hỏa, đánh sập một hội trường hành chính của địch ngay trong thị xã, gây tổn thất lớn cho bộ máy kìm kẹp của giặc. Trong khi địch điên cuồng phong tỏa các ngả đường để truy tìm thủ phạm, thì vợ chồng "người bán lá thốt nốt" đã lặng lẽ chèo ghe ngược dòng sông Hậu, rút về vùng giải phóng an toàn trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Ghe Lá Thốt Nốt Vượt Sông | Câu chuyện thời hoa lửa