Chiếc Gương Soi Và Cuộc Đấu Trí Với Thám Báo
Làm trinh sát, chúng tôi thường phải thâm nhập vào sát các căn cứ địch để nắm tình hình. Một lần, tôi đang bí mật quan sát trận địa pháo của địch từ một lùm cây trên đồi cao thì bất ngờ phát hiện một toán thám báo đang lùng sục về phía mình. Chúng trang bị máy dò sóng và chó nghiệp vụ, khoảng cách chỉ còn chưa đầy 50 mét. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi chợt nhớ ra trong túi mình có một chiếc gương soi nhỏ (loại dùng để phát tín hiệu bằng ánh sáng mặt trời).
Thay vì nổ súng đánh động, tôi dùng chiếc gương soi, khéo léo bắt ánh sáng mặt trời và phản chiếu vào hướng một lùm cây cách xa vị trí của mình khoảng 100 mét. Những tia sáng lóe lên liên tục khiến toán thám báo tưởng rằng đó là ống kính máy ảnh hoặc ống nhòm của một toán quân lớn đang ẩn nấp. Chúng lập tức tập trung hỏa lực bắn xối xả về hướng đó và báo cáo về trung tâm để xin pháo kích yểm trợ.
Lợi dụng lúc địch đang hỗn loạn và tập trung vào mục tiêu giả, tôi nhanh chóng rút lui theo hướng ngược lại, luồn lách qua các khe đá và bụi rậm. Trận pháo kích của địch trút xuống lùm cây không người, trong khi tôi đã về đến căn cứ an toàn với đầy đủ sơ đồ trận địa của chúng. Chiếc gương soi nhỏ bé – một vật dụng tưởng chừng chỉ để dùng cho cá nhân – đã trở thành vũ khí mưu trí giúp tôi thoát khỏi vòng vây của tử thần. Trong chiến tranh, đôi khi sự thông minh và phản xạ nhanh nhạy còn hiệu quả hơn cả sức mạnh của súng đạn.



