Chiếc hầm trước hiên nhà
Chiếc hầm trước hiên nhà
Trước hiên nhà tôi ngày ấy có chiếc hầm trú ẩn nhỏ đào bằng tay. Nó hẹp, thấp và tối, nhưng là nơi che chở cả gia đình suốt những ngày bom đạn cuối năm 1972.
Mỗi khi còi báo động vang lên, chúng tôi mang theo đèn pin, ít nước và chăn mỏng chui xuống hầm. Trong không gian chật chội ấy, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập lẫn tiếng bom ngoài xa.
Lạ thay, chính nơi nhỏ bé ấy lại chứa đựng nhiều yêu thương. Cha luôn nhường chỗ dễ ngồi cho mẹ, chị ôm em ngủ, hàng xóm ghé qua hỏi thăm nhau khi báo yên.
Chiếc hầm giờ không còn nữa, nhưng ký ức về nó vẫn nguyên vẹn. Nó nhắc tôi rằng giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn giữ được sự đùm bọc giản dị và bền bỉ.



