Cựu chiến binh

CHIẾC HUY HIỆU CÒN LẠI

Sau một trận đánh ác liệt, trạm quân y tiếp nhận nhiều thương binh. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng đã trao lại chiếc huy hiệu đoàn cho đồng đội trước khi hy sinh. Chiếc huy hiệu ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về lòng dũng cảm và tình đồng đội trong chiến tranh.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lưu Văn Hải, từng là y tá quân y trong những năm tháng chiến tranh. Ở trạm quân y dã chiến, chúng tôi quen với cảnh thương binh được đưa về liên tục, có người còn tỉnh, có người đã mê man.

Đêm hôm đó, sau một trận đánh lớn, thương binh được chuyển về rất nhiều. Không gian trạm quân y chật kín cáng, tiếng gọi nhau, tiếng bước chân, tiếng băng bó gấp gáp.

Trong số đó có Bùi Văn Khánh, một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở ngực.

Chúng tôi đưa cậu vào trong, cố gắng cứu chữa.

Cậu tỉnh lại trong chốc lát.

Lê Thị Hương, y tá trực chính, cúi xuống hỏi:
“Đồng chí còn đau nhiều không?”

Khánh lắc đầu rất nhẹ, rồi đưa tay vào túi áo.

Cậu lấy ra một chiếc huy hiệu Đoàn đã cũ, mép hơi cong vì va chạm.

Cậu nói, giọng rất yếu:
“Chị… giữ giúp em…”

Hương ngạc nhiên:
“Để làm gì?”

Khánh mỉm cười rất khẽ:
“Nếu em không về được… thì gửi về cho mẹ em.”

Không ai nói gì thêm.

Trong khoảnh khắc ấy, cả trạm quân y như lặng đi.

Khánh quay mặt sang bên, thở yếu dần.

Một lúc sau, cậu ra đi rất nhẹ nhàng, như thể chỉ vừa ngủ một giấc ngắn giữa chiến trường.

Hương cầm chiếc huy hiệu trong tay, không nói được lời nào.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, chị đã tìm cách gửi lại chiếc huy hiệu ấy về cho gia đình Khánh.

Người mẹ nhận lại kỷ vật, chỉ ôm nó vào lòng và nói:
“Nó đã làm tròn nhiệm vụ của một người lính rồi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn