Chiếc khăn của Mai
Chiếc khăn của Mai
Mai là cô gái trẻ nhất đơn vị, lúc nào cũng mang theo một chiếc khăn tay. Cô dùng nó lau mồ hôi, lau nước mắt cho đồng đội. Có lần tôi bị thương nhẹ, Mai lấy khăn băng lại cho tôi. Chiếc khăn nhỏ nhưng luôn sạch sẽ và thơm mùi lá rừng. Mai nói đó là cách cô giữ cho mình một chút dịu dàng. Trong những ngày bom đạn, chiếc khăn ấy như một điểm tựa tinh thần. Có hôm Mai đưa khăn cho một người bị thương nặng hơn. Sau đó cô không còn khăn nữa nhưng vẫn cười. Cô bảo: “Người cần thì mình cho thôi.” Những hành động nhỏ ấy khiến ai cũng quý Mai. Chiến tranh không làm mất đi sự dịu dàng của con người. Ngược lại, nó làm điều đó trở nên quý giá hơn.



