Chiếc khăn của mẹ
Phạm Văn Hùng - Chiếc khăn của mẹ
Phạm Văn Hùng nhập ngũ năm 1966 khi vừa tròn mười tám tuổi. Ngày lên đường, mẹ anh tháo chiếc khăn nâu đang đội trên đầu, gấp lại rồi đưa cho con.
“Để phòng lúc trời lạnh.”
Hùng cười:
“Trong rừng nóng lắm mẹ ạ.”
“Cứ cầm.”
Chiếc khăn theo Hùng qua những cánh rừng Trường Sơn, qua những đêm mưa rừng và những lần hành quân dài đến rã rời đôi chân.
Hùng có người bạn thân tên Đức, quê Quảng Bình. Đức hay trêu:
“Khăn gì mà cũ thế?”
“Khăn của mẹ.”
“Thế thì phải giữ cho kỹ.”
Một lần, đơn vị hành quân qua một khu vực bị máy bay đánh phá. Bom nổ liên tiếp. Đất đá tung lên. Khi tiếng bom vừa dứt, Hùng phát hiện Đức nằm dưới một gốc cây.
Anh lao tới.
“Đức!”
Đức vẫn còn tỉnh nhưng bị thương nặng. Hùng tháo chiếc khăn nâu, xé một phần để băng vết thương cho bạn.
Đức nhìn mảnh khăn.
“Thế là mất khăn của mẹ rồi.”
“Còn người là còn khăn.”
Đức cười yếu ớt.
Nhờ được đồng đội cứu chữa kịp thời, Đức sống sót. Nhưng Hùng không may mắn như vậy. Trong một trận đánh sau đó, anh hy sinh.
Nhiều năm sau chiến tranh, Đức trở về quê Hùng. Mẹ Hùng đã già, mái tóc bạc gần hết.
Đức lấy từ trong ba lô một vật nhỏ được gói cẩn thận.
Đó là phần còn lại của chiếc khăn nâu.
“Mẹ Hùng ạ, ngày ấy anh Hùng đã dùng khăn của mẹ để cứu cháu.”
Bà cụ cầm chiếc khăn, im lặng rất lâu.
Rồi bà nói:
“Vậy là nó không mất đâu.”
Đức ngẩng lên.
Bà mỉm cười qua đôi mắt ướt:
“Nó chỉ đi cứu một người khác thôi.”
Ngoài sân, tiếng trẻ con gọi nhau chơi đùa. Chiến tranh đã qua rất lâu, nhưng chiếc khăn cũ vẫn nằm trong tay người mẹ như một chứng tích của tình yêu và sự hy sinh.



