Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc khăn đỏ nơi tuyến lửa

Câu chuyện kể về một cô giao liên trẻ và chiếc khăn đỏ gắn liền với kỷ niệm về người em trai, trở thành nguồn động lực giúp cô vượt qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Hà Tĩnh16/04/2026Nguyễn Bảo Hà (Lớp 11 Anh 1 THPT Chuyên Hà Tĩnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Hạnh, từng làm giao liên trong những năm tháng chiến tranh. Công việc của tôi là đưa thư, dẫn đường cho bộ đội băng qua những khu rừng và trọng điểm nguy hiểm.

Ngày tôi lên đường, em trai tôi – khi đó mới học tiểu học – đã chạy theo đưa cho tôi một chiếc khăn quàng đỏ. Nó nói:
‘Chị nhớ mang theo nhé, để lúc nào cũng nhớ đến em!’

Tôi bật cười, xoa đầu nó, rồi nhét chiếc khăn vào ba lô.

Những ngày sau đó là chuỗi hành trình gian khổ. Có lần tôi phải đi suốt đêm, băng qua rừng sâu, tránh máy bay địch. Có lần suýt bị lạc giữa mưa bom. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, tôi lại lấy chiếc khăn ra, nhìn nó, như thấy lại ánh mắt trong veo của em trai mình.

Một hôm, trên đường làm nhiệm vụ, tôi bị thương do mảnh bom. Nằm giữa rừng, đau đớn và kiệt sức, tôi đã nghĩ mình không thể tiếp tục.

Trong lúc đó, tay tôi vô tình chạm vào chiếc khăn đỏ. Tôi mở ra, nhìn thật lâu. Không hiểu sao, tôi lại có thêm sức lực. Tôi tự nhủ:
‘Mình phải sống. Phải trở về.’

Tôi cắn răng, tự băng bó rồi tiếp tục đi. Và tôi đã hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm đó.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Nhưng em trai tôi… đã không còn nữa. Nó hy sinh trong một trận bom khi đang đi sơ tán.

Tôi ngồi lặng rất lâu, chiếc khăn đỏ vẫn nằm trong tay.

Giờ đây, mỗi lần nhìn lại chiếc khăn ấy, tôi không chỉ nhớ về em trai, mà còn nhớ về cả một thời tuổi trẻ – nơi chúng tôi đã sống, đã chiến đấu và đã yêu thương nhau bằng tất cả những gì mình có.

Chiếc khăn đỏ nhỏ bé ấy, với tôi, chính là ngọn lửa đã giúp tôi đi qua những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn