Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc khăn kỷ niệm

Chiếc khăn kỷ niệm… Không chỉ là một mảnh vải. Mà là một phần của thời hoa lửa – không bao giờ phai trong tim người ở lại.

Hải Phòng01/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối năm, nắng nhạt dần trên mái nhà nhỏ. Bà Tư ngồi bên hiên, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ cũ. Trong đó, chỉ có một thứ duy nhất – một chiếc khăn tay đã bạc màu, mép sờn, nhưng được gấp ngay ngắn như một báu vật. Bà vuốt nhẹ lên từng nếp vải, khẽ nói: “Cả một thời tuổi trẻ… nằm trong chiếc khăn này.” “Ngày ấy, tôi là thanh niên xung phong…” Bà kể, giọng đều nhưng sâu. Đơn vị của bà đóng quân trên một tuyến đường trọng điểm. Công việc hằng ngày là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông cho xe ra tiền tuyến. “Bom rơi suốt ngày đêm. Có khi vừa lấp xong, lại bị đánh tiếp.” Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi, tóc còn chưa kịp dài, tay đã chai sạn vì cuốc xẻng. Nhưng họ không cô đơn. Vì luôn có nhau. Trong số đó, bà thân nhất với Liên. “Liên khéo tay lắm, hay thêu thùa. Tối đến, nó thường lấy mảnh vải nhỏ ra thêu.” Một lần, Liên đưa bà chiếc khăn này. “Cho Hạnh đó. Khi nào hòa bình, tụi mình về quê, mỗi đứa giữ một cái làm kỷ niệm.” Bà bật cười: “Chiến tranh thế này, sống chết chưa biết, còn bày đặt kỷ niệm.” Liên chỉ cười: “Thì phải tin là mình sẽ sống chứ!” Những ngày sau đó, họ vẫn bên nhau như hình với bóng. Chia nhau từng ngụm nước, từng miếng sắn. Có khi mệt quá, hai người tựa lưng vào nhau ngủ vội bên vệ đường. “Chỉ cần quay sang là thấy nhau… vậy là yên tâm rồi.” Một đêm, đơn vị nhận lệnh ra sửa đường gấp. Con đường bị bom đánh nát, nếu không làm kịp, đoàn xe sẽ bị chậm. “Trời tối, mưa lất phất. Đất trơn, từng bước đi cũng khó.” Hai người vẫn làm cùng nhau, như mọi khi. Liên vừa xúc đất vừa nói: “Ráng lên, mai xong việc, tao thêu tiếp cái khăn cho mày.” Bà còn trêu: “Thêu cho đẹp vào, về còn khoe với người yêu!” Liên cười, tiếng cười trong trẻo giữa đêm tối. Rồi… còi báo động vang lên. Bom lại đến. “Tất cả nằm xuống!” – tiếng chỉ huy vang lên. Mọi người lao vào hầm trú ẩn. Nhưng Liên… vẫn đứng đó. Nó quay lại nhìn con đường còn dang dở. “Hạnh, thêm chút nữa thôi!” Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Đất đá tung lên. Mọi thứ chìm vào im lặng. Khi bà tỉnh lại… Con đường đã bị phủ kín bởi đất đá. Và Liên… không còn nữa. Bà Tư siết chặt chiếc khăn trong tay. “Đó là lần cuối cùng tôi nghe tiếng nó.” Sau trận đó, bà nhặt được chiếc khăn Liên chưa kịp thêu xong. Một góc khăn còn dang dở, chỉ mới thêu được vài đường chỉ đỏ. “Có lẽ… nó định thêu tiếp vào ngày mai.” Nhưng ngày mai… đã không đến. Chiến tranh qua đi. Bà trở về. Lập gia đình, sinh con, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng chiếc khăn ấy… bà vẫn giữ. “Không phải vì nó đẹp… mà vì trong đó có cả một con người, một tình bạn, một thời tuổi trẻ.” Bà nhìn tôi, ánh mắt sâu lắng: “Mỗi lần cầm chiếc khăn này, tôi lại thấy Liên… vẫn đang cười, vẫn đang gọi tôi giữa con đường năm ấy.” Tôi rời đi khi nắng đã tắt hẳn. Trong lòng vẫn còn vang lên câu nói của bà: “Có những kỷ vật nhỏ bé… nhưng mang theo cả một đời ký ức.” Chiếc khăn kỷ niệm… Không chỉ là một mảnh vải. Mà là một phần của thời hoa lửa – không bao giờ phai trong tim người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn