Chiếc khăn piêu thêu dở
Vừ là chiến sĩ pháo thủ người Mông, còn Thào là cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ thông đường trên đỉnh đèo Pha Đin. Họ yêu nhau từ những lần gặp gỡ chớp nhoáng khi đơn vị của Vừ hành quân qua trọng điểm mà tiểu đội của Thào đang bám trụ.
Trước ngày đơn vị của Vừ nhận lệnh chuyển sâu vào chiến trường miền Nam, Thào ngồi dưới ánh trăng bên cửa hầm, tranh thủ thêu một chiếc khăn piêu để tặng người yêu. Đôi bàn tay vốn quen cầm cuốc xẻng san đường, giờ đây nắn nót từng đường kim mũi chỉ, thêu lên đó hình ngọn núi quê hương và hai trái tim đỏ thắm. Chiếc khăn thêu chưa kịp hoàn thiện phần rìa thì còi báo động rú vang, máy bay địch dội bom đánh phá tuyến đường. Thào vội nhét chiếc khăn vào túi áo rồi lao ra trận địa.
Quả bom bi định mệnh đã cướp đi thanh xuân của cô gái tuổi mười chín. Khi Vừ chạy đến, Thào đã ra đi trút hơi thở cuối cùng. Người đồng đội nghẹn ngào trao lại cho Vừ chiếc khăn piêu thêu dở còn vương mùi khói bom và máu. Vừ không khóc, anh buộc chặt chiếc khăn vào báng súng cao xạ của mình. Mỗi lần nổ súng vào máy bay giặc, anh như thấy nụ cười của Thào lung linh trên đỉnh đèo lộng gió, cùng anh đi qua những năm tháng hoa lửa kiên cường.



